Tối hôm đó khi Hà Dụ trở về nhà Phó Thần Sơn, cậu cảm thấy có chút kiệt sức. Không hẳn vì công việc mệt mỏi mà là sự mệt mỏi về tinh thần khiến cậu không thể nào thả lỏng được. Có lẽ vì đã căng thẳng quá lâu, đến giờ vẫn chưa thể thở phào.
Trong phòng không bật đèn, Hà Dụ cũng không biết Phó Thần Sơn có ở nhà hay không. Cậu khép cửa lại, dựa người vào đó để thả lỏng cơ thể, nhắm mắt lại, giơ tay lên xoa mặt.
Cửa phòng Phó Thần Sơn bỗng mở ra, ánh đèn màu cam vàng từ bên trong hắt ra, Hà Dụ nghe thấy tiếng bước chân của Phó Thần Sơn.
"Cậu ở nhà à," Hà Dụ cúi người cởi giày.
"Ừ." Phó Thần Sơn đứng trước mặt cậu, đánh giá bộ quần áo rộng thùng thình mà Hà Dụ đang mặc, rõ ràng là đồ của người đàn ông khác.
Hà Dụ mang dép, đi vào trong, vừa đi vừa cởi áo sơ mi ngoài ra, nói: "Tôi đi tắm trước đã."
Phó Thần Sơn nắm lấy cánh tay cậu khi cậu đi ngang qua.
Hà Dụ dừng lại, nhìn anh: "Gì vậy?"
Phó Thần Sơn siết chặt tay hơn, rồi lại thả lỏng, hỏi: "Đêm qua cậu ở đâu? Có phải ở chỗ Kiều Mộ Đông không?"
Trong đầu Hà Dụ thoáng chốc trống rỗng, chỉ nghĩ: Tại sao Phó Thần Sơn lại nghĩ đến Kiều Mộ Đông? Lẽ nào hôm nay Lăng Chỉ Lộ nhận ra cậu rồi?
Phó Thần Sơn thấy Hà Dụ cúi đầu, sắc mặt hơi tái, môi mím chặt, liền giật mạnh tay cậu lên: "Người trong văn phòng của Kiều Mộ Đông hôm nay thật sự là cậu đúng không? Lăng Chỉ Lộ nói với tôi, ban đầu tôi còn không tin! Tiểu Dụ, cậu đang làm gì vậy?"
Cánh tay bị siết đau, Hà Dụ cố sức giãy ra.
Phó Thần Sơn vẫn nắm chặt không buông, giọng trầm xuống: "Cậu nhất định phải như vậy sao?"
Lửa giận dâng lên trong lòng Hà Dụ: "Tôi làm sao?"
Phó Thần Sơn nói: "Cậu đi dan díu với cái thằng họ Kiều đó? Cậu thật không biết tự trọng!"
Hà Dụ không ngờ Phó Thần Sơn lại nói ra những lời nực cười như vậy, tức đến mức bật cười: "Không biết tự trọng? Tôi yêu ai là quyền của tôi, liên quan gì đến cậu?"
Giọng Phó Thần Sơn bỗng lớn hẳn: "Trước khi mẹ cậu mất, tôi đã hứa với bà ấy sẽ chăm sóc cậu thật tốt!"
Tim Hà Dụ đau nhói, vung nắm đấm đấm vào mặt anh ta: "Cậu đừng nhắc đến mẹ tôi! Cậu có tư cách gì mà nhắc đến mẹ tôi?"
Cú đấm ấy rất mạnh, trong tù Hà Dụ đã làm không ít việc tay chân, sức tay chẳng phải thứ mà người ngồi văn phòng ba năm như Phó Thần Sơn có thể sánh được.
Anh ta bị đấm lùi hai bước, loạng choạng bám vào tường mới đứng vững lại. Hà Dụ buông tay, bỗng thấy khẽ run lên, ngẩng đầu mới thấy nửa khuôn mặt Phó Thần Sơn đã đỏ ửng, gò má còn bị trầy xước.
Phó Thần Sơn cúi đầu tựa vào tường, giọng anh dịu hẳn: "Cậu nói đúng, là tôi có lỗi với cậu và dì, tôi không có tư cách nhắc đến bà."
Hà Dụ th* d*c nhẹ, lùi lại ngồi lên tay ghế sofa, đưa tay xoa trán.
Phó Thần Sơn đứng thẳng dậy, nói với cậu: "Cậu đi tắm trước đi, không còn sớm nữa, nghỉ ngơi cho tốt." Rồi quay vào phòng mình, đóng cửa lại từ bên trong.
Hà Dụ đi tắm xong, lục trong tủ thuốc trong nhà vệ sinh ra hai miếng băng cá nhân. Cậu đi đến cửa phòng Phó Thần Sơn, gõ nhẹ vài cái, không chắc anh đã ngủ chưa.
Ai ngờ mới gõ hai cái, cửa đã mở ra từ bên trong.
Thấy mặt anh vẫn còn đỏ, Hà Dụ giơ hai miếng băng cá nhân lên lắc lắc trước mặt anh.
Phó Thần Sơn nghiêng người: "Vào đi."
Trong phòng chỉ bật một cái đèn bàn, chăn gối trên giường đã được dọn sẵn, Phó Thần Sơn mặc đồ ngủ ca rô, ngồi bên mép giường.
Hà Dụ đứng bên cạnh anh, một chân quỳ lên giường, cúi đầu dán băng cá nhân cho anh.
Vì đèn khá mờ nên Hà Dụ cúi sát người, hơi thở gần như phả lên mặt anh. Động tác của cậu rất nhẹ, vừa mới tắm xong, trên người mang theo hơi ấm và ẩm ướt dễ chịu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!