Khi cánh cửa phòng bị đẩy ra, Kiều Mộ Đông gần như phản ứng theo bản năng, lập tức dùng thân thể che mặt Hà Dụ lại, ôm cậu vùi vào bụng mình, thậm chí không kịp k** kh** q**n lên, nghiêng người vơ lấy đồ trên bàn ném về phía cửa:
"Cút ra ngoài!"
Thứ bị ném suýt nữa đập trúng người vừa đứng ngay cửa, rơi xuống đất mới thấy rõ là cái đồ bấm ghim.
Người xông vào chính là Lăng Chỉ Lộ, cô vốn đầy khí thế, vừa mở cửa đã lớn tiếng hét: "Kiều Mộ Đông!"
Nhưng ngay sau đó liền chết lặng, hẳn là không ngờ sẽ bắt gặp cảnh tượng này.
Hoàng Hải Sinh đi theo sau Lăng Chỉ Lộ, vừa luống cuống vừa lúng túng, vội kéo cô ra ngoài: "Lăng Tiểu thư, xin hãy ra ngoài trước ạ."
Lăng Chỉ Lộ lần này không cố chấp nữa, để cho Hoàng Hải Sinh kéo đi. Sau đó, anh ta cũng thuận tay đóng cửa lại.
Kiều Mộ Đông cúi đầu, thấy mặt Hà Dụ úp sát vào vạt áo mình, sắc mặt cậu tái nhợt. Anh bỗng cảm thấy đau lòng, đưa tay ôm lấy lưng cậu: "Đứng dậy đi."
Hà Dụ thuận theo lực kéo mà đứng dậy, Kiều Mộ Đông dẫn cậu vào gian phòng nhỏ bên trong, vừa đi vừa trấn an: "Không sao đâu, chắc cô ta không nhìn thấy cậu, dù sao cũng chẳng quen biết."
Vừa rồi mọi chuyện xảy ra quá nhanh, đến khi nghe Hoàng Hải Sinh gọi "Lăng tiểu thư", Hà Dụ mới nhận ra người phụ nữ xông vào là Lăng Chỉ Lộ. Còn việc cô ta có nhìn rõ mặt cậu hay không thì cậu thật sự không chắc.
Dù có tỏ ra không quan tâm ánh mắt người khác, Hà Dụ cũng không phải kiểu thích phơi bày bản thân, huống chi tình huống riêng tư như vậy, lại bị người yêu của Phó Thần Sơn bắt gặp thì càng không thể chấp nhận nổi.
Phòng nhỏ bên trong có giường, tủ quần áo và nhà vệ sinh riêng.
Kiều Mộ Đông để Hà Dụ ngồi xuống mép giường, chỉnh lại quần áo của mình rồi ra ngoài, tiện tay khóa cửa lại. Việc không khóa phòng từ đầu không phải do sơ suất, anh chỉ gọi Hoàng Hải Sinh đặt đồ ăn để có cớ gặp Hà Dụ thôi. Còn sau đó làm gì, anh thực sự chưa tính đến, dẫu sao cũng không định làm chuyện kia ngay trong văn phòng.
Ra ngoài, anh thấy Lăng Chỉ Lộ đang đứng thẳng lưng, khoanh tay trước bàn làm việc của Hoàng Hải Sinh. Nghe tiếng mở cửa, cô quay đầu lại, ánh mắt đầy chán ghét.
Dù là anh em ruột cùng cha khác mẹ, Lăng Chỉ Lộ xưa nay vẫn khinh thường Kiều Mộ Đông. Trước mặt Phó Thần Sơn, cô luôn gọi anh là "đồ con hoang". Nhưng sự khinh bỉ đó hôm nay đã biến thành ghê tởm. Cô hé đôi môi đỏ, buông ra hai chữ: "b**n th**."
Kiều Mộ Đông làm như không nghe thấy, rút một điếu thuốc ra, ra hiệu cho Hoàng Hải Sinh châm lửa.
Hoàng Hải Sinh đứng giữa hai người, khó xử vô cùng, một bên là đại tiểu thư nhà họ Lăng, một bên tuy không mang họ Lăng nhưng là đại thiếu gia thật sự. Bên nào cũng không thể đắc tội, chỉ mong được bốc hơi khỏi thế giới này luôn cho rồi.
Anh ta run run châm lửa cho Kiều Mộ Đông, Kiều Mộ Đông chậm rãi hút một hơi rồi nói với Lăng Chỉ Lộ: "Có gì thì nói mẹ nó đi!"
Lăng Chỉ Lộ phập phồng ngực, cố đè nén cơn giận, nói: "Tôi không còn gì để nói nữa. Loại b**n th** như anh, cứ chờ ba đuổi khỏi Lăng Vân đi!"
Nói rồi quay lưng rời đi, dáng vẻ vẫn kiêu sa, tiếng giày cao gót vang vọng hành lang, đến khi đứng trước thang máy mới im lặng trở lại.
Kiều Mộ Đông chẳng thèm để tâm lời đe dọa ấy, quay sang mắng Hoàng Hải Sinh: "Làm ăn kiểu gì thế? Cô ta muốn xông vào là xông à?"
Hoàng Hải Sinh rối rít cúi đầu: "Xin lỗi Kiều tổng, tôi có cản rồi, nhưng Lăng tiểu thư…"
"Đủ rồi!" Kiều Mộ Đông giơ tay ngắt lời. "Nếu còn lần nữa thì cậu cút luôn đi!"
Hoàng Hải Sinh toát mồ hôi lạnh, im lặng không dám nói gì.
Kiều Mộ Đông trở về phòng, lần này khóa cửa lại rồi mới vào phòng nhỏ tìm Hà Dụ.
Hà Dụ vẫn ngồi trên giường với tâm trạng rối bời, không ngừng hồi tưởng lại cảnh vừa rồi, không biết có bị Lăng Chỉ Lộ nhìn thấy không. Mà kể cả có, cô ta sẽ kể lại với Phó Thần Sơn chăng? Dù có, thì sao? Cậu với Phó Thần Sơn còn liên quan gì nhau?
Kiều Mộ Đông đẩy cửa bước vào, Hà Dụ ngẩng đầu nhìn, rồi đứng dậy nói: "Tôi đi đây."
Kiều Mộ Đông vội giữ lại.
Hà Dụ bị anh ôm nửa người vào lòng, cũng không còn sức phản kháng, chỉ lạnh nhạt nói: "Tôi không có tâm trạng."
Kiều Mộ Đông sa sầm mặt: "Đâu phải tôi định cưỡng h**p cậu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!