Chương 15: (Vô Đề)

Sau đó ký ức của Hà Dụ bắt đầu mơ hồ, hình như là lúc nửa tỉnh nửa mê được ai đó bế ra khỏi bồn tắm, lau khô người, rồi cứ thế bị đặt tr*n tr** lên giường. Giường rộng và mềm, cơ thể lập tức chìm vào đó, kế đến là một cơ thể ấm áp khác nằm xuống bên cạnh, ôm cậu vào lòng.

Hà Dụ không tài nào mở nổi mắt, trong cảm giác ấm áp mềm mại ấy, cậu chìm vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau, Hà Dụ tỉnh dậy đúng giờ theo đồng hồ sinh học.

Cậu mở mắt trong cơn mơ màng, nhìn thấy khuôn mặt của Kiều Mộ Đông gần ngay trước mắt, thoáng chốc không rõ mình đang ở đâu. Kiều Mộ Đông vẫn ngủ say, Hà Dụ trở mình cũng không đánh thức được anh.

Cậu giơ tay định với lấy điện thoại xem giờ, mò mẫm hồi lâu trên đầu giường mới nhớ ra tối qua điện thoại bị Kiều Mộ Đông ném mất, không biết giờ còn dùng được không. Quần áo thì bị anh làm ướt hết, chẳng rõ có ai dọn dẹp chưa.

Hà Dụ lập tức thấy tức bực trong người.

Cậu xoa mặt ngồi dậy, vén chăn nhìn xuống cơ thể tr*n tr**ng của mình, tiện thể cũng nhìn thấy Kiều Mộ Đông đang nằm cạnh trong tình trạng tương tự.

Cậu xuống giường, đi về phía phòng tắm. Vừa mở cửa đã thấy quần bò và đồ lót của mình bị ném lung tung trên sàn, vẫn còn ướt nhẹp. Quần áo tầng dưới càng khỏi cần nhắc tới.

Thế là cậu quay lại phòng, tới trước tủ quần áo bên phải giường, bắt đầu lục lọi. Cậu định tìm một cái q**n l*t mới, tiện thể xem có bộ đồ nào của Kiều Mộ Đông mặc tạm được không.

Tủ đồ của Kiều Mộ Đông khá bừa bộn, ngăn đựng đồ lót nhìn qua toàn là đồ đã mặc. Hà Dụ tìm đồ khá ồn, chẳng mấy chốc đã đánh thức Kiều Mộ Đông. Anh đưa tay che mắt, rồi vươn vai.

Hà Dụ đá nhẹ vào hông anh, bảo: "Tìm cho tôi bộ đồ để mặc đi."

Kiều Mộ Đông mở mắt, thấy "chỗ đó" của Hà Dụ lắc lư trước mặt mình. Buổi sáng vốn dễ nổi lửa, anh lập tức kéo tay Hà Dụ, lật người đè cậu xuống giường.

Nụ hôn cuồng nhiệt ập tới, Hà Dụ gần như không có cơ hội phản kháng, đã bị hôn đến th* d*c. Cả hai đều tr*n tr**ng, đụng là cháy ngay.

Hà Dụ cảm thấy cơ thể nóng lên, bụng dưới căng tức sắp c**ng c*ng. Cậu vội vàng đẩy Kiều Mộ Đông ra, nói: "Tôi phải đi làm."

Kiều Mộ Đông như không nghe thấy, môi ẩm nóng di chuyển đến tai cậu, thì thầm đầy nhiệt khí: "Chúng ta còn chưa thử thoải mái một lần trên cái giường rộng thế này."

Hà Dụ quay mặt đi: "Tôi không muốn với anh."

Kiều Mộ Đông nhấc hông, mạnh mẽ thúc vào cậu: "Cậu con mẹ nó thành ra thế này rồi mà còn không muốn? Đừng xạo nữa!"

Hà Dụ nắm chặt ga giường dưới người: "Có là chó mà bị anh l**m thế thì nó cũng cứng thôi! Tôi nói không muốn, là không muốn với anh!"

Ánh mắt Kiều Mộ Đông lập tức ánh lên sự dữ tợn, anh bóp chặt cằm cậu, trông như muốn đánh người.

Hà Dụ cảm thấy mình sắp chạm tới giới hạn của Kiều Mộ Đông rồi. Cậu thật sự tưởng rằng anh sắp bóp cổ mình. Trong lòng đấu tranh dữ dội: Nên xuống nước hay là liều mạng với anh ta? Không ngờ Kiều Mộ Đông lại buông cậu ra.

Kiều Mộ Đông trở mình nằm bên cạnh, Hà Dụ lập tức ngồi dậy bước xuống giường, tay xoa xoa cằm bị bóp đau.

Kiều Mộ Đông với tay mở ngăn kéo đầu giường, lấy ra một hộp đồ lót mới ném cho Hà Dụ, rồi chỉ vào tủ áo: "Tự tìm đồ mặc đi."

Hà Dụ mở hộp, mặc đồ lót vào, hơi rộng, nhưng còn tạm. Cậu mở tủ, lục ra một chiếc áo thun và sơ mi trông vừa người nhất, thêm một chiếc quần dài. Quần quá dài nên phải xắn gấu, eo cũng rộng, phải dùng thắt lưng của mình. Áo thì đành mặc lùng thùng vậy.

Lúc cậu quần áo chỉnh tề xong quay lại thì thấy Kiều Mộ Đông đang dang chân tay trên giường… tự xử. Anh ta cao lớn, thân hình rắn rỏi, cơ bụng săn chắc, "cái kia" trong tay vừa to vừa dài. Cảnh tượng ấy khiến Hà Dụ nóng bừng cả mặt.

Cậu nhắm mắt, quay mặt đi: "Tôi đi đây."

Kiều Mộ Đông hừ lạnh: "Cút!"

Hà Dụ xuống tầng, quần áo ướt sũng vứt thành đống, cậu cũng chẳng buồn dọn, chỉ nhặt ví và điện thoại lên. Bỏ ví vào túi, ấn nút nguồn. May quá, điện thoại còn lên.

Cậu mở cửa ra ngoài.

Tối qua là Kiều Mộ Đông chở đến, lúc đó trời tối, tâm trí cậu rối bời nên chẳng nhớ đường. Ra khỏi cửa, cậu hỏi bảo vệ cổng về trạm xe buýt, thấy biển tên trạm mới xác định được vị trí.

Cậu đợi một chuyến xe về phía công ty Lăng Vân, vừa lên xe, điện thoại reo.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!