Bảo vệ cầm đèn pin, dù trong bãi xe vốn đã có đèn nhưng ánh sáng khá yếu, anh ta vẫn chiếu đèn loang loáng về phía Kiều Mộ Đông và Hà Dụ.
Hà Dụ cảm thấy mất mặt không chịu nổi, liền đẩy mạnh Kiều Mộ Đông ra.
Kiều Mộ Đông cũng thuận theo thả tay, bước lên vài bước về phía bảo vệ: "Có chuyện gì?"
Bảo vệ nhìn rõ mặt Kiều Mộ Đông dọn tới đây chưa lâu, anh ta không nhớ tên nhưng biết người này là chủ hộ trong khu, nên thái độ lập tức trở nên kính trọng hơn hẳn: "Xin lỗi, thưa anh, tôi tưởng ở đây xảy ra xô xát nên đến xem thử, không biết anh có cần giúp gì không?"
Kiều Mộ Đông nói: "Tôi với bạn đùa giỡn thôi, không sao, giờ lên nhà đây."
Bảo vệ gật đầu: "Vậy là tốt rồi."
Kiều Mộ Đông quay lại bên Hà Dụ, kéo tay cậu, hạ giọng nói: "Đừng quậy nữa, theo tôi lên."
Hà Dụ không chịu nhúc nhích: "Tôi muốn về."
Kiều Mộ Đông cố dằn cơn bực: "Về đâu?"
Hà Dụ mấp máy môi nhưng lại không thể nói được. Cậu còn có thể về đâu? Chỉ có thể về nhà Phó Thần Sơn. Mà nơi đó, không phải nhà của cậu. Người phụ nữ kia giờ đã là chủ nhân thật sự của căn nhà đó rồi.
Thấy Hà Dụ ngẩn người, Kiều Mộ Đông chau mày hỏi: "Giờ cậu ở đâu?"
Hà Dụ quay đầu tránh ánh mắt hắn, bình thản nói: "Nhà một người bạn."
"Bạn?" Kiều Mộ Đông hừ lạnh khinh miệt, kéo cậu đi về phía thang máy "Ở nhà bạn chi bằng ở với tôi."
Lần này Hà Dụ không phản kháng quyết liệt nữa, bước đi lảo đảo mặc cho anh ta lôi kéo.
Kiều Mộ Đông bấm thang máy, quay đầu lại nhìn Hà Dụ: "Đừng có làm mặt như sắp chết tới nơi thế chứ!"
Hà Dụ quay đi, thấy chẳng thể giao tiếp được với kiểu người này.
Thang máy đến, Kiều Mộ Đông kéo cậu vào, bấm tầng 23, là tầng cao nhất.
Trong thang máy chỉ có hai người, Kiều Mộ Đông ép Hà Dụ vào tường, lại định hôn cậu.
Hà Dụ lấy tay che miệng anh ta lại, nhắc nhở: "Có camera."
Kiều Mộ Đông khựng lại, buông cậu ra, xoay người đấm vào vách thang máy một cú, mắng một tiếng tục.
Hà Dụ ngửa đầu dựa vào tường, không nhịn được cười thầm. Kiều Mộ Đông đúng là một gã thiếu gia có đầu óc côn đồ, nhìn thế nào cũng thấy lệch lạc.
Tới tầng 23, Kiều Mộ Đông kéo Hà Dụ ra khỏi thang máy, đến trước cửa nhà, một tay lục chìa khóa trong túi, một tay vẫn giữ chặt tay cậu.
Hà Dụ giãy nhưng không thoát, đành nói: "Đến đây rồi, tôi đâu có chạy nữa, buông ra đi."
Nhưng Kiều Mộ Đông không chịu, mở cửa xong liền kéo mạnh cậu vào nhà, dùng chân đá cửa đóng lại.
Đèn phòng khách sáng lên, ánh sáng ấm áp lan tỏa khắp gian phòng.
Căn hộ của Kiều Mộ Đông rất rộng, phòng khách gọn gàng, màu sắc nhã nhặn, phong cách trang trí mang hơi hướng gia đình, không giống nhà của một người độc thân. Do ở tầng cao nhất nên là căn hộ thông tầng, phòng ngủ chính ở tầng trên, còn có cả một khu vườn trên mái.
Hà Dụ ngẩng đầu nhìn quanh, hỏi: "Anh ở đây từ trước à?"
Kiều Mộ Đông đáp: "Không, mới ra tù thì được ông già sắp xếp cho."
Hà Dụ đứng trước cầu thang, tay vịn lan can nhìn lên tầng hai: "Có ba giàu đúng là sướng."
Kiều Mộ Đông hừ một tiếng, không phủ nhận.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!