Chương 13: (Vô Đề)

Kiều Mộ Đông với dáng vẻ này, rõ ràng nên ngồi ở những khách sạn hạng sang cụng ly cùng đối tác, hoặc là trong ánh nến mờ ảo của nhà hàng phương Tây uống rượu vang với người yêu. Tóm lại, anh ta hoàn toàn không hợp để ngồi trong cái quán ăn nhỏ bé ồn ào, nồng nặc mùi dầu mỡ này và càng không hợp để dùng muỗng xúc cơm rang ăn như vậy.

Hạ Tiểu Hà vừa thu tiền, vừa liên tục liếc nhìn Kiều Mộ Đông bằng khóe mắt. Hà Dụ đoán chắc cô đã quên mất Phó Thần Sơn rồi.

Hà Dụ ngẩng đầu nhìn đồng hồ trên tường, mới có 6 giờ rưỡi, còn hai tiếng rưỡi nữa mới đến chín giờ.

Kiều Mộ Đông ăn rất nhanh, đây là thói quen rèn từ trong tù, Hà Dụ cũng vậy. Đĩa cơm trước mặt anh ta đã sạch bóng, nhưng anh ta vẫn ngồi nghiêm chỉnh, không có ý định trả tiền rồi rời đi. Có vẻ anh ta định ngồi đây đợi Hà Dụ tan ca lúc chín giờ.

Kiều Mộ Đông ngồi quay mặt vào trong, còn Hà Dụ đứng ở cửa, nhìn bóng lưng anh ta mà ngẩn người.

Lê Đường đứng sau lưng Hà Dụ, nói: "Sao hả? Cậu công tử Hà lại không có tâm trí làm việc à?"

Hà Dụ bất đắc dĩ quay lại: "Em vẫn đang làm việc nghiêm túc mà."

Lê Đường cũng nhìn bóng lưng Kiều Mộ Đông một lúc, rồi hỏi: "Người cậu nói hồi sáng chính là cậu ta?"

Hà Dụ không đáp.

Lê Đường lại hỏi: "Cậu nói cậu ta tên gì ấy nhỉ?"

Hà Dụ: "Kiều Mộ Đông."

"Kiều Mộ Đông…" Lê Đường trầm ngâm, một tay xoa cằm "Cái tên này hình như tôi từng nghe qua."

Hà Dụ ngạc nhiên nhìn anh.

Lê Đường vỗ vai Hà Dụ, ra hiệu đừng lo lắng: "Nghe qua thôi, không nhớ rõ nữa. Đại khái là cũng có chút thân thế."

Hà Dụ thì thào: "Chỉ không biết sao anh ta lại ở Lăng Vân."

Lê Đường đáp: "Cậu hỏi cậu ta là biết ngay thôi! Nhưng tôi nhắc trước, cậu giao du với loại người đó thì tôi không quản, nhưng nếu ảnh hưởng tới việc làm ăn của tôi, tốt nhất cậu xách đồ cút đi cho sớm."

Hà Dụ nói: "Lê ca yên tâm, em biết chừng mực."

Sau tám giờ, thấy trong tiệm không còn khách, Lê Đường gọi mọi người ăn tối.

Kiều Mộ Đông vẫn ngồi y nguyên chỗ cũ, lườm Hà Dụ ăn cơm.

Không khí có phần im ắng và nặng nề.

Hạ Tiểu Hà ban đầu ngồi chéo góc với Hà Dụ, vừa vặn che khuất tầm nhìn của Kiều Mộ Đông. Cô luôn cảm thấy phía sau lưng có gì đó lành lạnh, cuối cùng không chịu nổi liền xê dịch chỗ, để lộ mặt bên của Hà Dụ.

Hà Dụ vốn không để ý ánh mắt Kiều Mộ Đông nhưng thấy mọi người có vẻ không thoải mái, trong lòng cũng bực bội, bèn đặt mạnh bát cơm xuống bàn.

Mọi người giật mình.

Lê Đường dùng đũa gõ vào bát Hà Dụ: "Ăn đàng hoàng đi."

Hà Dụ lúc này mới từ từ bưng bát lên, húp một miếng to như trút giận.

Ăn xong, Hà Dụ đứng dậy dọn bát đĩa.

Lê Đường uống trà, vươn vai nói với cậu: "Cậu có thể về rồi."

Hà Dụ ngẩng đầu nhìn đồng hồ: "Vẫn chưa đến giờ đóng cửa, để thêm lát nữa đi."

Lê Đường đáp: "Thôi đi, nhà cậu xa. Lỡ trên đường lại bị cướp bị chém, ông chủ là tôi chẳng phải lại phải cho cậu nghỉ nữa à?"

Kiều Mộ Đông rõ ràng nghe thấy lời Lê Đường, đã đứng dậy, hỏi Hà Dụ: "Đi được chưa?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!