Lê Đường đứng dậy, vỗ vỗ bụi trên quần, nói với Hà Dụ: "Tôi chưa đồng ý cho cậu nghỉ phép đâu nhé."
Hà Dụ gật đầu: "Em biết, cũng không định đi với anh ta."
Lê Đường đi ngang qua Hà Dụ, nói: "Giữa trưa cậu gây ra cái chuyện to tướng như thế, mấy hôm tới cứ an phận mà làm việc cho tốt vào. Đây là chỗ làm ăn đàng hoàng, không phải trung tâm tiếp nhận người tái hòa nhập cộng đồng."
Hà Dụ cúi đầu: "Lê ca, em hiểu mà."
Lê Đường vào quán, đi thẳng lên lầu.
Hà Dụ nhìn theo bóng lưng Lê Đường, thầm nghĩ chắc anh ấy hơi không vui. Tuy không quen biết lâu nhưng Hà Dụ có thể cảm nhận được Lê Đường không phải kiểu người dễ tính. Anh ta có thể nhẫn nhịn cậu bấy lâu nay, có lẽ cũng vì nể mặt chú Phương.
Hà Dụ cũng tự biết rõ, dạo gần đây vì đủ thứ chuyện linh tinh mà lãng phí quá nhiều thời gian, giờ nên nghiêm túc làm việc trở lại.
Buổi chiều, chưa thấy Kiều Mộ Đông đến tìm thì Phó Thần Sơn đã đến trước.
Con đường nhỏ hẹp, xe của Phó Thần Sơn đỗ chắn ngang trước cửa Thực Hữu Vị, gần như chiếm nửa con phố.
Hà Dụ đứng trước cửa, chờ Phó Thần Sơn bước xuống xe, hỏi: "Sao cậu lại tới đây?"
Phó Thần Sơn nói: "Tôi đã nói sẽ đến đón cậu đi ăn tối."
Hà Dụ nhún vai: "Tôi không đi được. Lại về sớm nữa là ông chủ giận đấy."
Phó Thần Sơn ngẩng đầu nhìn tấm biển hiệu của Thực Hữu Vị, vì ngấm dầu mỡ lâu ngày mà sáng bóng một cách nhờ nhợ, anh khẽ thở dài: "Công việc kiểu này đừng làm nữa, đi với tôi đi."
Hà Dụ sợ nhất là phải nói mấy chuyện kiểu này với anh, thấy Phó Thần Sơn định đưa tay kéo mình, liền lui về sau một bước: "Không làm thì tôi làm gì? Cậu nuôi tôi à?"
Phó Thần Sơn lập tức nói: "Tại sao tôi không thể nuôi cậu?"
Hà Dụ bất đắc dĩ: "Giờ cậu nuôi tôi, sau này lấy vợ rồi còn nuôi tiếp không? Đến lúc tôi có người yêu, có gia đình rồi, cậu cũng tiếp tục nuôi tôi?"
Phó Thần Sơn nhìn cậu, không biết đáp thế nào, chỉ có thể nói: "Ít nhất tôi có thể tìm cho cậu một công việc tốt hơn."
Hà Dụ nói: "Công việc hiện tại của tôi cũng tốt mà."
Phó Thần Sơn định nói tiếp, nhưng đúng lúc ấy Lê Đường từ tầng hai mở cửa sổ, thò đầu ra nhìn xuống, gõ mạnh vào kính, chỉ vào xe của Phó Thần Sơn rồi nói với Hà Dụ: "Bảo cậu ta dời xe đi, đằng kia có bãi đậu xe. Ở đây cấm đỗ xe."
Hà Dụ ngẩng đầu đáp: "Biết rồi." Rồi quay sang Phó Thần Sơn: "Cậu đi trước đi, tối về nhà nói chuyện sau."
"Mấy giờ cậu tan ca?" Phó Thần Sơn hỏi, "Tôi tới đón."
Hà Dụ lắc đầu: "Không cần đâu, cậu đi ăn tối, đi hẹn hò đi, khỏi lo cho tôi."
Lời vừa dứt, điện thoại của Phó Thần Sơn vang lên. Anh nhìn màn hình, sắc mặt thay đổi đôi chút, rồi bắt máy: "Chỉ Lộ?"
Hà Dụ nhìn biểu cảm nghiêm túc của Phó Thần Sơn khi nghe điện thoại, tuy không nghe được giọng Lăng Chỉ Lộ nhưng đoán được là cô nàng đang nói chuyện với giọng điệu kiểu tiểu thư kiêu kỳ.
Phó Thần Sơn nói: "Được, anh tới ngay, chờ anh một lát."
Cúp máy, Phó Thần Sơn khẽ thở dài: "Vậy tôi đi đây, có chuyện gì gọi tôi."
Hà Dụ mỉm cười: "Ừ."
Phó Thần Sơn lên xe, trước khi nổ máy còn hạ cửa kính nhìn Hà Dụ. Ánh mắt anh ta có chút phức tạp, Hà Dụ vội quay mặt đi, nghe tiếng xe khởi động rồi chầm chậm lăn bánh rời đi.
Lúc này, Hà Dụ mới dám ngẩng đầu nhìn theo đuôi xe.
Tầng hai, Lê Đường vẫn ngồi bên cửa sổ, thấy xe Phó Thần Sơn khuất bóng, còn Hà Dụ thì vẫn đứng đơ người, liền nhắc: "Làm việc đi!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!