Chương 11: (Vô Đề)

Một lúc lâu, cả ba người đều im lặng, không ai lên tiếng.

Rất nhanh sau đó, hai bảo vệ chạy tới, còn có thêm hai thanh niên mặc vest, đeo cà vạt, chính là những người lúc nãy cùng đi thang máy với Kiều Mộ Đông.

Một trong hai người đó chỉ vào Hà Dụ, thở hổn hển hỏi: "Chuyện gì vậy? Người này là ai?"

Bảo vệ vội đổ trách nhiệm: "Cậu ta là người giao cơm từ quán Thực Hữu Vị đối diện. Quán đó ngày nào cũng có người tới giao, không biết hôm nay sao lại đổi người." Nói rồi, hai bảo vệ bước tới định giữ lấy Hà Dụ.

Kiều Mộ Đông quát lớn: "Không được động vào cậu ấy!"

Bảo vệ vội dừng lại. Một trong hai người đàn ông trẻ tuổi nhận ra điều gì đó, liền hỏi: "Kiều tiên sinh, ngài quen người này ạ?"

Kiều Mộ Đông nhìn Hà Dụ, nói: "Bạn tôi. Không có gì đâu, chỉ đùa giỡn với nhau thôi."

Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về bộ vest lấm lem nước sốt của Kiều Mộ Đông.

Nhưng anh lại tỏ ra chẳng để tâm, quay sang hỏi Phó Thần Sơn: "Cậu quen cậu ta thế nào?"

Hà Dụ nhanh miệng trả lời trước: "Tụi tôi là bạn học cấp hai."

Phó Thần Sơn hơi nhíu mày, nhưng không phản bác.

Chàng trai trẻ đứng ở cửa thấy Kiều Mộ Đông vẫn nhìn chằm chằm Hà Dụ không rời, đành nhắc khéo: "Kiều tiên sinh, Phó tiên sinh, Lăng tiên sinh và Lăng tiểu thư vẫn đang đợi hai người ăn cơm…"

Ai cũng đang tò mò mối quan hệ giữa người giao cơm này với Kiều Mộ Đông, và cả Phó Thần Sơn vừa rồi còn hốt hoảng chạy theo cũng không hiểu giữa họ là mối quan hệ gì?

Ngay cả Hà Dụ cũng đầy thắc mắc. Tại sao Kiều Mộ Đông lại xuất hiện ở đây, lại còn trông giống hệt một lãnh đạo cao cấp của công ty? Nhưng đây không phải lúc để hỏi, nên cả cậu và Kiều Mộ Đông đều giữ im lặng, chỉ nhìn nhau trong bầu không khí ngột ngạt.

Hà Dụ thấy cổ họng hơi ngứa, chợt hỏi: "Có thuốc lá không?"

Phó Thần Sơn không hút thuốc, nên rõ ràng là hỏi Kiều Mộ Đông.

Kiều Mộ Đông rút từ túi áo vest ra một bao thuốc, chậm rãi lấy ra một điếu, nhưng không đưa ngay. Anh đưa lên miệng châm lửa hút trước, rồi mới rút khỏi miệng, đưa cho Hà Dụ.

Sắc mặt Phó Thần Sơn lập tức sa sầm.

Hà Dụ như không để tâm, nhận lấy. Hút một hơi, rồi nói: "Gu rẻ tiền."

Kiều Mộ Đông chẳng hề giận, còn tiến thêm hai bước đến gần cậu. Động tác hơi cứng nhắc, nhưng chỉ có Hà Dụ ở gần mới nhận ra,  chắc là hạ bộ anh vẫn còn đau. Hà Dụ nhịn cười, khoé môi khẽ cong.

Kiều Mộ Đông đứng bên cạnh cậu, nhét nửa bao thuốc còn lại vào túi áo Hà Dụ, vỗ nhẹ ngực cậu, hỏi: "Thực Hữu Vị, đúng không?"

Hà Dụ không trả lời.

Bảo vệ nhanh nhảu chen vào: "Thực Hữu Vị là quán ăn ở phố Nhân Tín đối diện."

Kiều Mộ Đông gật đầu như ghi nhớ, quay sang mấy người đứng ở cửa, phẩy tay: "Đi thôi, đi ăn cơm."

Chàng trai trẻ ở cửa tránh sang bên, ngập ngừng hỏi: "Kiều tiên sinh, ngài không thay đồ sao?"

Kiều Mộ Đông cúi đầu nhìn bộ vest lem luốc, rồi ngẩng đầu lên lườm Hà Dụ.

Hà Dụ tỏ vẻ bình thản, còn mỉm cười: "Cảm ơn, tổng cộng một trăm hai mươi."

Kiều Mộ Đông ngẩn ra: "Một trăm hai mươi gì?"

Hà Dụ đáp: "Tám hộp cơm, mỗi hộp mười lăm tệ. Anh tính xem có phải một trăm hai mươi không?"

Chàng trai trẻ ngoài cửa phản ứng đầu tiên: "Cậu đập cơm vào người ta mà còn đòi tiền à?" Nếu không phải Kiều Mộ Đông can, họ đã đuổi người này ra ngoài từ sớm rồi!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!