Chương 10: – Gặp Lại

áng hôm sau, khi Phó Thần Sơn và Lăng Chỉ Lộ thức dậy, Hà Dụ cũng tỉnh.

Cậu nằm trên giường, nghe tiếng bước chân và trò chuyện của hai người bên ngoài. Giọng Phó Thần Sơn hạ rất thấp, như sợ đánh thức cậu, còn Lăng Chỉ Lộ thì vẫn mang chút tức giận, suốt từ đầu đến cuối chẳng hề nói năng dễ nghe với Phó Thần Sơn.

Hà Dụ trở mình, không vội dậy. Vết thương ở chân âm ỉ đau, nhưng cũng không nặng đến mức không thể ngủ tiếp.

Chờ họ ra khỏi nhà, Hà Dụ mới mở điện thoại gọi cho Lê Đường xin nghỉ. Mới ngày thứ hai đi làm đã xin nghỉ, cậu cảm thấy hơi ngại.

Lê Đường giọng thì không dịu dàng cho lắm, nhưng câu hỏi lại đầy quan tâm: "Bị thương kiểu gì vậy?"

Hà Dụ nằm nghiêng, một tay cầm điện thoại áp vào tai: "Tối qua suýt bị cướp, bị rạch một nhát ở chân."

Lê Đường im lặng một lúc rồi nói: "Vì tiền mà liều cả mạng à?"

Hà Dụ bật cười: "Toàn là tiền mồ hôi nước mắt đấy, Lê ca à."

Lê Đường đáp: "Thôi được, nghỉ ngơi vài hôm đi. Chân ổn rồi hãy đến. Tôi không muốn thuê người què đi giao đồ ăn đâu."

Hà Dụ dịu giọng: "Cảm ơn Lê ca."

Lê Đường "ừ" một tiếng, cúp máy.

Hà Dụ lật người nằm ngửa, kéo chăn lên che nửa khuôn mặt, rồi nhắm mắt ngủ tiếp.

Cậu ngủ đến tận trưa. Khi có tiếng chuông cửa vang lên, cậu khoác áo ngủ ra mở, là nhân viên giao đồ ăn. Cậu trả tiền, nhận túi đồ rồi đóng cửa.

Bữa trưa Phó Thần Sơn đặt cho cậu rất đầy đủ, hai món mặn, một món rau và canh, toàn là những món cậu thích.

Hà Dụ ngồi ăn một mình ở bàn ăn, ăn xong vứt hộp vào thùng rác rồi mở tivi lên nằm ghế sofa xem.

Thật ra Hà Dụ rất thích kiểu sống như thế này. Từ nhỏ cậu không có chí hướng lớn lao gì, rảnh rỗi chỉ thích ăn ngon, cũng không thích ra ngoài. Về sau, cậu yêu Phó Thần Sơn. Mà Phó Thần Sơn là người rất tinh tế, khi còn nhỏ mẹ anh ta làm việc trong xí nghiệp quốc doanh, điều kiện khá giả, thường mua kẹo mua bánh cho anh ta, rồi Phó Thần Sơn lại lén đem cho Hà Dụ ăn. Sau này đi học, mỗi sáng Phó Thần Sơn đạp xe chờ dưới nhà, Hà Dụ muốn đạp thì đạp, không thì ngồi sau ôm lưng anh ta hối: "Nhanh lên!

Nhanh nữa đi!"

Hà Dụ luôn cảm thấy Phó Thần Sơn thật lòng tốt với mình. Cậu không hiểu, nếu không thích một người thì tại sao lại có thể đối xử tốt đến vậy mà không đòi hỏi gì?

Có lẽ cũng không thể gọi là "không đòi hỏi gì", bởi Hà Dụ đã nhận quá nhiều từ Phó Thần Sơn. Rồi đến một ngày, cậu trả lại hết chỉ trong một lần duy nhất.

Từ ngày hôm đó, Lăng Chỉ Lộ không còn về nhà cùng Phó Thần Sơn nữa. Mỗi đêm anh ta đều ở với bạn gái tới tận mười, mười một giờ mới quay về.

Còn Hà Dụ cứ ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn như một con heo, đến khi vết thương gần lành thì khí sắc cũng cải thiện hẳn.

Khi thấy mình đi lại được rồi, Hà Dụ quay lại làm việc ở quán ăn của Lê Đường.

Hôm đó cậu tới từ rất sớm, thấy Lê Đường đang giúp chuyển rau từ xe tải xuống.

Hà Dụ bước tới đỡ: "Để em làm."

Lê Đường liếc nhìn chân cậu: "Hết khập khiễng rồi hả?"

Hà Dụ cười, đá đá chân: "Không sao rồi."

Lê Đường liền ném đồ cho cậu: "Vậy thì làm việc đi. Mấy ngày trước không tính lương đâu, bắt đầu tính từ hôm nay."

"Không thành vấn đề." Hà Dụ đáp.

Hơn một tuần không đến, Hà Dụ mới biết Lý Đào nghỉ việc vì chê công việc quá nặng nhọc.

Khi đang đóng hộp cơm trưa, Lê Đường bảo: "Tôi đang tuyển người. Dạo này tôi sẽ đi cùng cậu giao hàng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!