Chương 1: – Ra Tù

Hà Dụ đứng trước cổng nhà tù An Phủ, không quay đầu lại. Cậu nghe thấy tiếng cửa sắt sau lưng nặng nề đóng lại, gần như khiến cậu có một thoáng muốn quay lại nhìn nơi mình đã ở suốt hơn hai năm qua, nhưng cuối cùng vẫn kìm được. Nơi này không thể quay đầu lại, phía trước là một con đường thẳng tắp, kéo dài về phía xa, nơi đó mới là nơi cậu cần đến.

Hà Dụ không vội rời đi. Cậu ngồi xổm không xa cổng nhà tù, lặng lẽ hút một điếu thuốc.

Điếu thuốc này là do viên quản ngục, quản lý cậu suốt hai năm đưa cho trước khi rời đi. Chỉ có một điếu, được cậu cất trong túi áo khoác, đến tận bây giờ mới có dịp ngồi xuống chậm rãi thưởng thức. Không phải loại thuốc lá ngon, nhưng từ trước đến nay Hà Dụ cũng chưa từng hút loại nào quá tốt. Khói thuốc nồng nàn được cậu hít vào phổi rồi chậm rãi nhả ra, như thể là một sự gột rửa, khiến cả người cậu cảm thấy tỉnh táo hơn.

Hà Dụ đã sống ở đây hơn hai năm, nhưng chưa từng có cơ hội ngắm nhìn khung cảnh bên ngoài nhà tù An Phủ. Khi tòa tuyên án xong, cậu được xe cảnh sát chuyển từ trại giam đến đây. Cả người cậu khi đó đắm chìm trong nỗi bất lực và hoảng loạn, đến mức không thể ngẩng đầu lên để nhìn phía trước. Đến hôm nay cậu mới nhận ra, nơi này cũng không hẻo lánh như mình từng tưởng.

Ngoại trừ khoảng trống gần trăm mét sát bên nhà tù, xa hơn một chút là một thị trấn nhỏ bình thường như bao nơi hẻo lánh khác, có nhà hàng, có tiệm tạp hóa, còn có vài nhà nghỉ nhỏ.

Do thường xuyên có cảnh sát và người thân của phạm nhân đến thăm nom, nơi hẻo lánh như vậy lại trở nên náo nhiệt lạ thường.

Hà Dụ hút xong hơi thuốc cuối cùng, khi cậu dập tắt đầu thuốc xuống đất thì một chiếc BMW X6 dừng lại trước mặt.

Hà Dụ ngẩng đầu lên, thấy cửa xe mở ra, một người đàn ông mặc vest bảnh bao bước xuống từ ghế lái, đi vòng qua đầu xe và đứng trước mặt cậu.

"Hà Dụ." Người đàn ông gọi tên cậu, giọng trầm thấp, đầy cảm xúc.

Từ góc độ của Hà Dụ nhìn lên, khuôn mặt người đàn ông ngược sáng, khiến cậu có một thoáng ngỡ ngàng, phải khẽ nhắm mắt lại.

Người đàn ông đưa tay ra: "Đứng dậy nào."

Hà Dụ khẽ cười, cũng đưa tay ra nắm lấy bàn tay ấy, được người đàn ông kéo mạnh đứng dậy.

Sau đó, người đàn ông liền dang tay ôm chặt lấy Hà Dụ. Anh ta ôm rất chặt, gần như siết khiến Hà Dụ cảm thấy đau. Anh ta lại gọi tên một lần nữa: "Hà Dụ."

Hà Dụ chậm rãi ôm lại anh ta, cũng nhẹ nhàng gọi tên người đàn ông: "Phó Thần Sơn."

Phó Thần Sơn một lúc lâu vẫn chưa buông Hà Dụ ra. Hà Dụ cảm nhận được cánh tay anh ta hơi run, rồi gục đầu vào vai mình.

Hà Dụ không kìm được, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc Phó Thần Sơn. Đã không còn là cảm giác mềm mại quen thuộc như xưa, giờ đây anh ta ăn mặc chỉnh tề, tóc vuốt keo cứng cáp, sờ vào hơi cứng.

Cuối cùng, Hà Dụ vỗ vỗ vào cánh tay anh ta, ra hiệu buông ra. Cậu mỉm cười nói bằng giọng nhẹ nhàng: "Tôi đói rồi, tìm chỗ nào ăn trước đã."

Phó Thần Sơn đứng thẳng dậy, nhìn Hà Dụ rồi nói: "Cậu gầy đi rồi."

Thật ra Hà Dụ không phải gầy đi. Vì lao động mỗi ngày nên da cậu đen sạm lại, các đường nét trên khuôn mặt cũng trở nên rõ ràng hơn. Còn cơ thể bên dưới lớp áo lại săn chắc hơn trước, có một lớp cơ mỏng phủ lên.

Phó Thần Sơn mở cửa ghế phụ: "Lên xe trước đã."

Hà Dụ bước tới, hơi ngượng ngùng khi ngồi vào trong xe. Dưới mông là ghế da trơn mượt, trong xe phảng phất mùi nước hoa nhẹ của ô tô, quá khác với mùi mồ hôi và mùi người mà cậu đã quen trong tù. Hà Dụ bất giác cảm thấy hơi ngột ngạt.

Phó Thần Sơn đã ngồi lại vào ghế lái, khởi động xe.

Hà Dụ đưa tay hạ cửa kính xuống.

Phó Thần Sơn hỏi cậu: "Bị say xe à?"

Hà Dụ lắc đầu: "Không sao."

Phó Thần Sơn nói: "Không khí ở đây không tốt, phía trước nhiều bụi, đóng cửa sổ lại đi."

Hà Dụ liền bấm nút kéo cửa sổ lên, nói: "Được."

Phó Thần Sơn quay đầu xe, lái theo hướng vừa đến để rời đi.

Trên đường, Hà Dụ nhìn những quán ăn nhỏ ven đường lướt qua. Thấy Phó Thần Sơn không có ý định dừng lại, cậu cũng không hỏi gì, chỉ lặng lẽ ngồi trong xe ngắm cảnh vật bên ngoài.

An Phủ là một thị trấn nhỏ, nhà tù An Phủ nằm ở ngoại ô, tựa lưng vào núi. Do vẫn thuộc phạm vi quản lý của thị trấn An Phủ nên nhà tù cũng được đặt theo tên địa phương.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!