Chương 9: (Vô Đề)

"Em không sao chứ?"

Tố Mộc Phổ Nhật vòng tay ôm ngang eo Tống Chiêu lùi lại hai bước, cúi đầu nhìn cô. Anh đỡ rất vững, Tống Chiêu an toàn không hề hấn gì, nhưng thấy vẻ mặt anh nghiêm trọng, cô nổi hứng trêu chọc, nhíu mày nói: "Đau chân."

"Chân nào?"

Anh đặt Tống Chiêu lên khúc gỗ đổ ngang, ngồi xổm xuống kiểm tra, quần áo Tống Chiêu rất rộng rãi, dựa vào sự "hiểu biết" của đêm qua, cô còn tưởng anh sẽ vén thẳng ống quần lên xem, nhưng Tố Mộc Phổ Nhật chỉ ấn dọc từ mắt cá chân lên, cẩn thận xác nhận xem cô có bị va vào xương ống chân không.

"Bị vướng ở yên ngựa à?"

Tống Chiêu cúi đầu nhìn đỉnh đầu anh, chợt nhớ lại hồi nhỏ, cô học nấu ăn ở nhà, người còn chưa cao bằng tủ bếp, phải đứng lên ghế để lấy hũ dầu, lúc ngã xuống cũng bị trật chân. Khi đó bố cũng ngồi xổm trước mặt cô kiểm tra như thế. Nhưng sau này ông đi làm công ở Nội Mông, không còn ai quan tâm đến việc Tống Chiêu bị thương hay bị bệnh nữa, cô cũng quen với việc nhẫn nhịn.

"Không, lừa anh thôi." Nhớ lại hình dáng của bố, Tống Chiêu mất hứng đùa giỡn, ủ rũ đẩy tay anh ra, nhưng bất ngờ không đẩy được.

Trước khi cô thừa nhận, Tố Mộc Phổ Nhật đã biết cô không bị thương, lúc này anh vẫn nắm lấy cẳng chân cô, nhiệt độ lòng bàn tay xuyên qua lớp vải quần, ống quần bị cơn gió đi ngang thổi bay lên.

"Em gầy quá."

Hai cánh tay anh để trần bên ngoài chiếc áo ba lỗ trắng, không cần cử động cũng thấy rõ sự rắn chắc. Dưới sự tương phản của cánh tay thô tráng thấm đẫm màu nắng của anh, mắt cá chân lộ ra của Tống Chiêu trông thật mảnh mai và trắng bệch.

Đúng vậy, cô thật sự quá gầy.

Tống Chiêu nhìn chiếc áo ba lỗ trắng đã giặt đi giặt lại nhiều lần của anh, đưa tay đặt lên vai anh, ngón tay ấn vào lớp vải, khoảnh khắc chạm vào da thịt anh, cô chống vai anh đứng dậy.

"Có thuốc lá không?"

Tố Mộc Phổ Nhật chậm mất hai giây mới đứng dậy, móc túi quần, đang định nói không thì chợt sững người.

Bật lửa đâu?

Anh lục tung cả hai cái túi, sắc mặt càng lúc càng cứng đờ. Thấy vậy, Tống Chiêu hỏi: "Anh làm mất cái gì à?"

"Bật—"

Không thể để cô biết.

Tối hôm qua Tống Chiêu đã biểu lộ đủ sự chán ghét, nếu thấy bật lửa, thân phận anh sẽ bị lộ ra, có khi cô sẽ quay đầu bỏ đi. Mà hiện tại họ không có bất kỳ mối quan hệ gì, anh không có cả lý do để ngăn cản.

Tố Mộc Phổ Nhật đi đi lại lại trên bãi cỏ tìm kiếm, lòng như lửa đốt. Vỏ bạc của chiếc bật lửa phản chiếu một tia sáng dưới ánh nắng mặt trời, bị Tống Chiêu nhìn thấy trước.

"Hình như có cái gì ở đằng kia."

Tố Mộc Phổ Nhật quay người lại, lập tức ba bước thành hai bước, vượt lên trước cô nhặt chiếc bật lửa lên.

"Cái này là anh làm mất à?"

"Đúng vậy."

"Cái gì thế, cho tôi xem."

"Không được." Anh đút bật lửa vào túi, tránh ánh mắt Tống Chiêu.

Tống Chiêu nhìn dáng vẻ né tránh của anh, bỗng hiểu ra: "Phụ nữ tặng nhỉ."

"Ý gì?"

"Anh quan tâm như vậy, là thường xuyên nhìn vật nhớ người? Thật là một mối tình thắm thiết."

Cô ra vẻ trịnh trọng ngẩng đầu ghé sát Tố Mộc Phổ Nhật, trong ánh mắt do dự của anh, cô bật cười: "Có phải anh chỉ muốn nghe lời này không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!