Chương 45: (Vô Đề)

Tống Chiêu bước thêm một bước về phía trước.

Đám đông khán giả xung quanh vốn che khuất phần lớn cơ thể cô, Tống Chiêu tách bọn họ ra, hoàn toàn phơi mình dưới mũi tên.

Trong ánh mắt hơi kinh ngạc của Bảo Âm, cô ngước cằm nhìn thẳng.

Tôi dám đứng ở đây, cô có dám bắn không?

Bảo Âm cảm thấy bị khiêu khích lớn, lập tức dùng sức kéo căng dây cung, cô ta nhìn chằm chằm Tống Chiêu như săn mồi, bên tai văng vẳng lời Tố Mộc Phổ Nhật nói hai ngày trước:

"Bảo Âm, cả đời này anh chỉ yêu mỗi Tống Chiêu thôi, ngoài cô ấy ra không có khả năng nào khác, em đừng lãng phí thời gian vào anh nữa."

Nỗi đau lòng và thất vọng lúc đó lại ùa về, tim Bảo Âm đập như trống, mắt cũng bắt đầu đỏ lên. Tất cả là tại người phụ nữ đáng ghét này, tình cảm của chị cô ta mới bị lãng phí bao nhiêu năm, và tình cảm của cô ta mới trở nên vô vọng! Bảo Âm kéo cung càng lúc càng căng, cảm xúc hoàn toàn phá vỡ lý trí, cô ta nghiến răng buông tay thật mạnh!

— Mũi tên chệch khỏi mục tiêu ở trung tâm sân đấu, bắn xuống ngay dưới chân Tống Chiêu.

Tống Chiêu cười lớn không hề che giấu, không thèm để ý đến vẻ cứng đờ và oán hận của Bảo Âm, quay người bỏ đi.

Khắp thảo nguyên đang diễn ra các cuộc vui và thi đấu, người bên ngoài không hiểu ngôn ngữ chỉ có thể cưỡi ngựa xem hoa, không thể cảm nhận ý nghĩa to lớn của sự kiện này đối với họ, tiếng reo hò ngày càng dữ dội phát ra từ đám đông xem đấu vật. Tống Chiêu không hiểu những gì xung quanh, cô đi đến gần ovoo, vừa lúc một cơn gió thổi đến, chiếc khăn ha đa màu xanh bay thẳng vào mặt cô.     ‎

Tống Chiêu nhẹ nhàng đưa tay gỡ ra, khăn ha đa quấn quanh bàn tay cô, theo gió bám vào cổ tay cô, đột nhiên, có người từ phía sau dùng sức gạt mạnh tay cô ra:

Tống Chiêu kinh ngạc quay lại, thấy một ông lão mặt mày nghiêm nghị đang gắt gỏng, ông lão mắng mỏ rất lớn tiếng, nhưng Tống Chiêu không hiểu ông ta đang nói gì.

"Xin lỗi." Cô mơ hồ đoán, cô chạm vào khăn ha đa, đại khái là sai trái.

Ông lão không chấp nhận lời xin lỗi của cô, trực tiếp dùng con dao Mông Cổ mang theo cắt đi tua rua của chiếc ha đa mà cô đã chạm vào, trong miệng lẩm bẩm, ông ta lại đi cắt một nhúm bờm ngựa đỏ. Ông ta dùng nước suối sạch trộn hai thứ lại với nhau, sau đó đo một vị trí cụ thể ở phía đông ovoo, dùng sống dao đào một cái hố nhỏ, và chôn mảnh ha đa bị Tống Chiêu "làm ô uế" xuống.

"Tôi không cố ý chạm vào nó, là gió thổi bay tới."

Tống Chiêu cố gắng giải thích, ông lão oán trách trừng mắt nhìn cô, và càng tức giận nói thêm một tràng dài, lời chỉ trích của ông ta thu hút ánh nhìn của nhiều người. Những người đó thấy ha đa bị cắt một mảnh, cũng vây lại nói rất nhiều lời bằng tiếng Mông Cổ.

Mặt Tống Chiêu đỏ bừng, mà ông lão kia, sau khi chôn mảnh vải vụn xong, thậm chí còn đổ rượu sữa ngựa ra hết lần này đến lần khác rửa tay mình.

Chuỗi hành động "thanh lọc" này khiến Tống Chiêu cảm thấy một sự sỉ nhục khó tả. Cô quay người muốn rời đi, nhưng ông lão vẫn lặp đi lặp lại: "Энэ бол үхэшгүй мөнхийн чих юм!"

"Rốt cuộc là có ý gì?" Tống Chiêu không thể chịu đựng được nữa, chỉ muốn nhanh chóng kết thúc mọi chuyện, cô lục túi tìm kiếm thứ gì đó có thể bồi thường, khi chạm vào tờ tiền màu đỏ, có người cưỡi ngựa đi đến từ phía sau cô.

"Cô nghĩ cái gì cũng có thể giải quyết bằng tiền sao?"

Bảo Âm nhảy xuống khỏi lưng ngựa, giữ tay Tống Chiêu. "Người Mông Cổ chúng tôi trọng tình trọng nghĩa, không giống người Hán các cô tùy tiện lừa tiền, nga bá các [*Tiếng Mông cổ: ông nội] đang nói với cô, chiếc khăn ha đa đó là tai của Trường Sinh Thiên."

Cô ta khinh miệt liếc Tống Chiêu một cái, rồi bước đến trước mặt, ngoan ngoãn nói vài câu với ông lão và những người xung quanh, những người đó nghe xong, vẻ mặt khác nhau, bọn họ chỉ trỏ Tống Chiêu, nhưng cuối cùng cũng rời đi.

"Ngay cả khăn ha đa trên ovoo, cô cũng không biết là không được chạm vào sao?"

Bảo Âm quay lại tiếp tục trách móc. "Khăn ha đa rất linh thiêng, liên quan mật thiết đến mạch sống của thảo nguyên, càng đứng nói đến cô còn là người Hán! Cô chạm vào, linh khí sẽ mất đi!"

"Là gió thổi nó bay tới."

"Thế thì cô đừng đi gần ovoo chứ! Lẽ nào còn oan ức cho cô sao?!"

Tống Chiêu tự nhận mình có lỗi, hơn nữa vừa nãy còn nhờ Bảo Âm giúp đỡ, vô số sự bực bội quấn lấy cô, cô muốn bỏ đi, nhưng Bảo Âm lại nói: "Không hiểu quê hương của anh Tô Mộc, lại không đi xem trận đấu của anh Tô Mộc, biết ngay cô không thật lòng yêu anh ấy!"

"Cô muốn xem thì cứ đi mà xem." Tống Chiêu đưa tay che nắng, che đi vẻ mặt phiền phức của Bảo Âm, "Tôi đâu phải chỉ có lúc thi đấu mới được gặp anh ấy."

"Tôi đã nói cô chẳng hiểu gì mà!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!