Tố Mộc Phổ Nhật quay người lại, trên mặt đã không còn thấy vẻ hoảng loạn lúc nãy.
"Em đi đâu vậy? Sao không sớm lên tiếng trả lời?"
Anh bước đến, chênh lệch chiều cao khiến Tống Chiêu phải ngước nhìn anh. Lúm đồng tiền, vết sẹo, những hành động nhỏ vô thức… Hóa ra anh không phải ai khác, anh chính là Tố Mộc Phổ Nhật, có lẽ trên thảo nguyên có cả trăm người tên Tố Mộc Phổ Nhật, nhưng người mà Tống Chiêu từng hận kia, đang ở ngay trước mắt cô.
Tố Mộc Phổ Nhật trong ký ức cô là người rất đáng tin cậy, mặc dù nói chuyện cộc lốc, nhưng tâm địa rất tốt. Cậu để tóc húi cua bất cần, có làn da đen sạm, khô ráp, lúc cậu xoa nóng hai bàn tay để sưởi ấm mặt cho cô, ngoại trừ bố thì đó là sự dịu dàng duy nhất.
Còn người đàn ông trước mắt này? Thậm chí không khớp với hình dáng trong ký ức cô. Rất ít cười, lúc nào cũng như chế giễu, nói chuyện khó lường, không phân biệt được câu nào là thật, câu nào là giả.
Anh đã nhận ra cô từ lúc nào? Có phải là lúc xem căn cước kia không? Vì thế mà mấy lần phản ứng của anh rất kỳ lạ, vì thế mà anh thăm dò cô, luôn hỏi về quá khứ của cô, và còn nghe lén cuộc nói chuyện giữa cô và thầy Thiên Táng.
Thật ra đã có manh mối từ sớm rồi, chỉ là cô vẫn ngu ngốc như ngày xưa, không muốn nghĩ sâu hơn. Luôn nghĩ Xích Phong và Ngạch Nhĩ Cổ Nạp cách nhau cả ngàn dặm, làm gì có nhiều trùng hợp như thế.
Bây giờ thì hay rồi, sự trùng hợp đang ở ngay trước mặt, không những thế, cô còn đang đứng trong nhà của sự trùng hợp đó.
Tống Chiêu nghe thấy tiếng tim anh đập, như muốn thoát khỏi lồng ngực. Vài phút ngắn ngủi vừa rồi anh lại chạy đến mức đổ mồ hôi đầm đìa, chắc chắn là tưởng cô bỏ đi không lời từ biệt, lại một lần nữa vĩnh viễn biến mất.
"Tôi chỉ là trả lời muộn một tiếng," Cô không cho là đúng, từ tốn nhìn anh, "Ai mà biết anh lại sốt ruột như thế."
"Thế còn túi của em đâu?"
"Cất đi rồi. Không phải định ở đây một thời gian sao, cứ để bên ngoài mãi cũng không tiện."
Tống Chiêu đưa tay lau mồ hôi trên trán anh, gạt lọn tóc vì chạy quá nhanh mà rủ xuống mắt của anh trở về vị trí cũ. Đây dường như là lần đầu tiên cô chủ động làm một cử chỉ thân mật như vậy, Tố Mộc Phổ Nhật ngẩn ra vài giây, vẻ mặt căng thẳng và u ám lập tức tan biến.
"Sau này đừng làm anh sợ như thế nữa."
Anh cúi người ôm lấy Tống Chiêu, lòng bàn tay ấn vào lưng cô, trên người vẫn là mùi hương hỗn hợp của nắng và bột giặt, Tống Chiêu dần mất đi biểu cảm, hai tay ghì chặt vào vai anh.
"Anh yên tâm, tôi sẽ không dễ dàng bỏ đi như vậy đâu."
Vì Tống Chiêu dọn đến ở, căn phòng bình thường đột nhiên trở thành một tổ ấm. Tố Mộc Phổ Nhật dọn dẹp sạch sẽ trong ngoài, lái xe chở cô đến thị trấn mua đồ.
Đồ dùng vệ sinh cá nhân, gối, chăn bông, gương, ấm nước, chén đĩa, bát đũa… Lúc thanh toán, bà chủ cửa hàng bách hóa hỏi họ có phải trong nhà có chuyện vui hay không. Tống Chiêu không hiểu tiếng Mông Cổ, quay lại nhìn anh.
"Bà chủ nói em là người xứ ngoài." Tố Mộc Phổ Nhật dịch một cách nghiêm túc.
"Cái này cũng nhìn ra được sao?" Tống Chiêu hơi kinh ngạc, quay lại ngơ ngác gật đầu với ông chủ.
i vợ chồng son thật đẹp đôi)" Bà chủ cười càng nhiệt tình hơn, hớn hở tặng cô một bông hoa đỏ rực treo trên gương.
Trăm năm hạnh phúc, sớm sinh quý tử)."
Tố Mộc Phổ Nhật không nhịn được cười thành tiếng, nhận thấy ánh mắt của Tống Chiêu, anh lại giả vờ như không có chuyện gì. Ra khỏi cửa hàng, anh đặt từng món đồ vào cốp xe, Tống Chiêu cau mày đứng bên cạnh, đột nhiên ném bông hoa vào người anh.
"Vừa nãy anh hí hửng cái gì?"
"Anh không có hí hửng." Anh trở lại vẻ mặt hung dữ thường ngày, "Em nhìn nhầm rồi."
"Bà chủ nói một đống gì thế? Bà ấy tặng tôi cái này làm gì?"
"Biểu hiện thiện ý thôi. Biết em là người xứ ngoài, nên tặng một món quà nhỏ." Anh nhặt bông hoa lên, phủi bụi rồi cũng nhét vào xe, kéo Tống Chiêu tiếp tục đi về phía trước, "Người trên thảo nguyên bọn anh, chính là nhiệt tình mà."
…
Hai người lang thang cả buổi chiều, mua rất nhiều thứ lặt vặt đẹp mắt nhưng không mấy hữu dụng. Chỉ cần Tống Chiêu nhìn thứ gì lâu hơn một chút, anh lập tức mua ngay.
Tống Chiêu đi mệt, tùy tiện ném túi đồ xuống đất, tựa vào lan can trung tâm thương mại và hỏi: "Anh giàu lắm sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!