Bật lửa là Tống Chiêu mua cho cậu.
Tối hôm gặp Tống Trường Lâm, Tống Chiêu nghe ông nói rất nhiều. Cô bé nhạy bén nhận ra sự mệt mỏi và hối lỗi của bố, vì thế không hề mở lời đòi hỏi bất cứ điều gì.
Qua lời giới thiệu của bố, cuối cùng cô cũng nhớ được cái tên Tố Mộc Phổ Nhật và biết mẹ của cậu tên là Thiệu Bố.
Sáng hôm sau, bố cô và chú Cáp Nhật Tra Cái đã trở lại lâm trường, biết mình sẽ còn phải ở lại lều bạt một thời gian dài, Tống Chiêu càng chăm chỉ hơn trước, việc gì cũng tranh làm. Nếu không phải dì Thiệu Bố kiên quyết không cho phép, ngay cả cơm cô bé còn đòi nấu luôn.
Tố Mộc Phổ Nhật hằng ngày vẫn bận rộn công việc của mình, về nhà ít nói chuyện, và cũng không còn gây khó dễ cho Tống Chiêu nữa. Cuộc sống rơi vào trạng thái cân bằng cứng nhắc, Tống Chiêu gian nan mà thích nghi.
Khoảng một tuần trôi qua như thế, có một hôm, trước khi ra ngoài, Tố Mộc Phổ Nhật lại thấy Tống Chiêu và ngạch ni tranh nhau giặt quần áo. Mấy chiếc áo len cộc tay kéo qua kéo lại, nước nóng khó khăn lắm mới đun được sắp bị hai người làm nguội mất, cậu đứng ở cửa đột ngột nói: "Cậu đi với tôi."
Tống Chiêu ngẩng đầu ngẩn ra, tưởng lại phải đi đục băng ở sông, liền cầm găng tay đi theo.
Nhưng rất nhanh, cô bé nhận ra đây không phải đường ra bờ sông.
"Anh, anh định đưa em đi đâu vậy?"
Tố Mộc Phổ Nhật quay đầu nhìn cô bé một cái, không nói gì, tiếp tục đi rất nhanh. Khoảng nửa tiếng sau, Tống Chiêu cùng cậu đi đến dưới một sườn đồi, trên đồi là một rừng cây rậm rạp. Giữa những hàng cây đã dẫm ra mấy lối mòn, tuyết hai bên ngập quá đầu gối. Tố Mộc Phổ Nhật dẫn cô ấy đi vào, vòng vài khúc cua, tầm nhìn đột nhiên trở nên rất thoáng đãng.
Ranh giới của khu rừng là một vách sâu rất lớn, mùa hè sẽ đầy nước mưa, lúc này đã hoàn toàn bị tuyết bao phủ. Đối diện vách sâu là những ngọn núi thấp nối tiếp nhau, trên núi lại là rừng cây bạt ngàn.
Tố Mộc Phổ Nhật chụm hai tay lại bên môi, hét lớn một tiếng về phía ngọn núi đối diện. Âm thanh của cậu truyền đi như một làn sóng, xuyên qua bụi cây, làm rơi một cụm tuyết trắng.
Sau đó, cậu ra hiệu cho Tống Chiêu: "Biết hét như vậy không?"
Tống Chiêu không hiểu vì sao, cũng làm theo hét lên một tiếng, yếu ớt, rất gò bó, cô bé không dám thả lỏng, cũng không dám hét lớn.
"Cậu cứ như thế không mệt à?" Giọng cậu lạnh băng, như thể đã nhẫn nhịn lâu rồi: "Không muốn ở nhà tôi, sao không nói thẳng với bố của cậu?"
Tống Chiêu kinh ngạc lùi lại một bước, "Anh nghe trộm em và bố nói chuyện à?"
"Tôi không cố ý nghe trộm!" Cậu giãi bày, tự thấy mình đuối lý, lại cứng rắn nói: "Kể cả tôi có nghe trộm thì cứ mắng đi, nhưng cậu lại tốt hơn được bao nhiêu? Hôm đó cậu l**m băng là cố ý đúng không? Làm tôi bị a mã đá mấy phát, cậu hài lòng chưa?"
Thấy vẻ mặt của câu như muốn đòi nợ cũ, Tống Chiêu thầm mắng đáng đời, ngoài mặt đành nhún nhường: "Em xin lỗi…"
"Tôi không muốn cậu xin lỗi, có gì mà phải xin lỗi! Tôi chỉ không muốn thấy cái bộ dạng uất ức của cậu. Tôi và mẹ tôi không phải người xấu, cậu nghĩ gì có thể nói thẳng."
"Em không nghĩ gì cả…"
"Cậu, ôi trời, tôi chịu thua cậu rồi."
Thấy Tống Chiêu lại cúi đầu, Tố Mộc Phổ Nhật xoay người mấy vòng tại chỗ, không biết phải giải thích thế nào cho cô bé hiểu.
"Giống như cậu vừa nãy, miệng nói xin lỗi, nhưng trong lòng chắc chắn đang mắng tôi, cậu nghĩ tôi không nhìn ra à? Không muốn ở nhà tôi, thì một là nói thẳng với bố, hai là tự tìm niềm vui đi. Cậu nhất định phải chịu ấm ức thế sao? Rõ ràng ở không thoải mái, còn cứ tranh làm cái này cái kia, cậu làm cho ai xem, nhà tôi thiếu người làm à?"
Nói xong câu cuối cùng, Tống Chiêu ngẩn ra, vành mắt vốn đã đỏ càng thêm nóng bừng, phải cố gắng lắm mới không rơi nước mắt. Cô bé bướng bỉnh mím môi, cơ thể căng thẳng nói: "Em hiểu ý anh rồi."
"Ý tôi là gì?"
"Anh không muốn em ở đây, hôm nay em sẽ bảo bố đến đón em."
Ăn nhờ ở đậu vốn đã khó, lại còn bị châm chọc như vậy, lòng tự trọng mong manh của Tống Chiêu vỡ tan tành đâm vào tim, cô bé quay người bước đi, nghe thấy Tố Mộc Phổ Nhật nhanh chóng đuổi theo phía sau, cô bé đi càng lúc càng nhanh, đột nhiên một chân giẫm vào lớp tuyết cứng, ngã lăn quay.
"Tôi không có ý đó!"
"Anh có! Anh đừng bịa nữa! Em không mách là được chứ gì, em sẽ không nói là anh nói!"
"Đã nói là tôi không có ý đó rồi mà!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!