Chuyển ngữ: Cực Phẩm
"Ừm khụ!" Chú cảnh sát bị hun đến cay mắt ho khan một tiếng, nhắc nhở hai người trẻ tuổi, ở chỗ công cộng thế này thì phải chú ý đến ảnh hưởng chút.
Cho dù da mặt Hạ Du Châu có dày, khi đối diện với ánh mắt cương trực công chính của chú cảnh sát nhân dân thì cũng xấu hổ đến luống cuống. Thế mà lúc này Tư Quân lại l**m thêm một cái, đau đớn đã biến mất, nhưng xúc cảm vẫn còn ở đó. Không biết là sinh lý hay là cảm giác trong lòng, dòng điện tê dại truyền từ cổ đến xương cụt, làm cho cậu bị k*ch th*ch đến độ không khống chế được mà run một cái.
Đợi đến khi Tư Quân đứng thẳng người thì mặt Hạ Du Châu đã đỏ bừng.
Là một ma cà rồng bị vây trong trạng thái thiếu máu quanh năm, có thể đỏ thành như vậy đúng là rất không dễ dàng gì.
Tư Quân thì ngược lại, cắn xong l**m xong, bản thân lại tỏ ra như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Lạnh lùng, bình tĩnh, cẩn trọng, đoan trang, nếu cảnh sát không nhìn thấy tận mắt thì cũng không tin người vừa g*m c*n cổ là hắn.
Theo cảnh sát xuống lầu, bác gái vẫn còn đang kéo giật lồng sắt, kiên trì muốn đưa chó cưng của mình đi khám.
Bảo vệ không lay chuyển được bà, mọi người đành phải đi đến phòng khám thú y ở cổng tiểu khu. Bác sỹ thú y của phòng khám nhiệt tình chào đón, khi nhìn thấy con chó nằm trong lồng thì lập tức lùi về sau: "Con chó này điên rồi, không cứu được nữa, mau đưa nó đi đi!"
Nói xong, nhanh chóng lấy một lọ xịt khử trùng ra, xịt một vòng chung quanh: "Nhanh đi ra ngoài đi! Mầm độc biến dị sẽ truyền theo giọt nước trong không khí, con này nhìn giống lắm, trong phòng khám của tôi còn rất nhiều động vật!"
Không đợi miêu tả bệnh tình xong, đã bị bác sỹ thú y đuổi ra ngoài, cũng đóng chặt cửa kéo lại.
Cảnh sát không để cho bác gái quấy rối nữa, đánh cho con chó ngất xỉu rồi ném vào lồng mang đi, cũng kiểm tra xem mấy người bọn họ có ai bị thương hay không.
Hạ Du Châu ra hiệu cho bác gái ý bảo đừng nói lung tung, đợi cảnh sát nhìn qua, lập tức nở nụ cười: "Đồng chí cảnh sát, chú nhìn này, trên người chúng tôi sạch sẽ, không hề bị cắn. Dì ấy cũng lý trí lắm, lúc thấy con chó điên rồi thì liền kéo chúng tôi vào nhà, không để cho nó làm tổn thương đến ai cả."
Bác gái còn đang khóc, không hề nghe được Hạ Du Châu đang nói gì, kéo cảnh sát nói: "Là con Husky kia cắn! Phải tìm ra con Husky kia, bảo chủ của nó bồi thường cho tôi, hu hu hu..."
Cảnh sát: "Husky gì?"
Husky mới là nguồn gốc tai hoạ của tất cả mọi chuyện. Lúc này bác gái nghĩ lại, mới phát giác ra con chó kia vô cùng kỳ lạ. Bà vốn đang đứng trong thang máy, thang máy ngừng ở tầng của Tư Quân, cửa mở ra lại không có ai, chỉ có một con chó nhìn về phía bà sủa to. Bà nghĩ là con chó này không tìm được nhà, muốn đi tới hỏi nó xem là có chuyện gì xảy ra, lại được nó dẫn thẳng đến cửa nhà Tư Quân.
Biết Tư Quân không thích giải thích, sợ bị hiểu lầm, Hạ Du Châu nhanh chóng cướp lời: "Thật không phải là chó nhà chúng tôi, hai chúng tôi đều ghét chó, chắc chắn sẽ không nuôi."
Tư Quân nhìn cậu một cái: "Ừ, không phải là của nhà chúng tôi."
Bây giờ không phải là lúc tính toán vấn đề là chó nhà ai, cảnh sát nghe nửa đoạn miêu tả trước xong liền lập tức yêu cầu bảo vệ mở camera an ninh lên kiểm tra.
Hạ Du Châu cũng đi theo, bị Tư Quân giữ lại, đi sau cảnh sát vài bước.
"Sao thế?" Hạ Du Châu thắc mắc nhìn về phía hắn.
"Cánh tay của em." Tư Quân cau mày, "Hút vết thương một chút đi."
Vết thương vẫn chưa được xử lý sạch sẽ, vẫn còn nọc độc của chó điên. Vừa nãy bỗng dưng đau đớn, chính là do nọc độc còn lưu lại gây ra. Hiệu quả trấn tĩnh mà Tư Quân cho thì chỉ có thể khiến cậu không đau, cũng không có nghĩa là vết thương đã ổn rồi, phải nhanh chóng hút độc ra, để tránh tạo ra thương tổn tệ hơn.
Hạ Du Châu nhìn thoáng qua cảnh sát đi ở phía trước đang thảo luận vài vấn đề với bảo vệ, nhanh chóng kéo tay áo lên, lộ ra hai lỗ răng.
Tư Quân giơ tay lên muốn giúp cậu nặn một chút, lại bị Hạ Du Châu khẽ tránh đi.
"Anh đừng chạm vào." Loại độc này với loại phương Tây mà nói thì là trí mạng, Hạ Du Châu vẫn còn nhớ rõ điểm ấy, một chút cũng không thể để cho Tư Quân đụng vào. Bản thân cậu thì không sao, đưa vết thương lại gần mép, dùng sức hút hai cái, "phì" một tiếng nhổ ra. Nước bọt của con chó kia hoà với máu của mình, biến thành một loại chất không rõ là cái gì, vừa đắng vừa mặn lại còn rát miệng.
Cảnh sát quay đầu lại nhìn cậu.
Hạ Du Châu lập tức làm ra vẻ có thể khặc đờm bất cứ nơi nào, dùng sức "khặc" một tiếng lên cỏ, cuối cùng còn dùng tay áo lau miệng một cái.
Cảnh sát: "..." Người trẻ tuổi bây giờ, đúng là cần phải nâng cao tố chất.
Khăn tay của Tư Quân chưa kịp đưa tới, chỉ có thể nhận được cái liếc mắt của chú cảnh sát với Hạ Du Châu.
Con Husky kia chạy xuống từ cầu thang, không xác định được nó quẹo vào tầng nào, chỉ có thể nhìn theo hướng của camera. Kết quả cho thấy, con chó này chạy thẳng đến tầng hầm để xe rồi không thấy bóng dáng đâu nữa. Dưới tầng hầm để xe không có nhiều camera lắm, chỉ có thể nhìn vào tình hình của cửa ra vào. Bây giờ tình huống trong tầng hầm để xe không rõ, tiểu khu nhanh chóng thông báo cho các hộ gia đình không nên vào đó, lập tức tìm nhân viên chuyên nghiệp đi vào trong kiểm tra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!