*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chuyển ngữ: Cực Phẩm
Cơ thể ấm áp dần dần tới gần, Hạ Du Châu cũng dần dần nghiêng về phía sau, cuối cùng vì góc nghiêng quá lớn mà không trụ nổi, "phập" một tiếng ngã xuống trên sô pha.
Tư Quân giữ cơ thể như vậy, một tay chống cạnh đầu cậu, nhìn cậu không chớp mắt.
Tiếp xúc trong khoảng cách gần như thế, có thể cảm giác được cơ bắp căng chặt của hai người. Giống như là quay về hôm xế chiều lạnh lẽo ở sau tòa nhà trường học, không khí lạnh rét, nhiệt độ cơ thể của đối phương là thứ ấm áp duy nhất, khiến cho người ta không khống chế được mà muốn lại gần.
Hạ Du Châu muốn nói gì đó, nhưng lời nói lại nghẹn trong cổ họng không nói ra lời được, có thể bây giờ cũng không nên nói gì nữa. Để cho cặp môi mỏng kia từ từ lại gần, nắm chặt nắm tay, từ từ nhắm mắt lại.
Môi mỏng ướt át, là mùi vị hơi đắng của vang đỏ, như nước mắt được lên men nhiều năm dần dần thấm ướt nội tâm khô khốc đầy vết nứt. Trong nháy mắt, trong đầu Hạ Du Châu chạy qua biết bao nhiêu suy nghĩ, rối loạn trong thời kỳ tai hoạ, đau đớn xót xa khi mẹ qua đời, mờ mịt khi bị trường học khuyên thôi học, số phận và trách nhiệm của huyết tộc nhà họ Hạ mà cha nói...
Mọi thứ trong quá khứ thoảng qua, lại biến mất toàn bộ ở trong nụ hôn dịu dàng này. Không bằng cứ như thế đi, mình cũng chỉ là một thanh niên bình thường, nên chọn con đường yêu người trong lòng mình, trời có sập xuống thì cũng có quan hệ gì tới mình đâu!
Nắm tay siết chặt thả lỏng, nhẹ nhàng giơ tay lên, muốn cho người trên người mình thoải mái chút. Không đợi cậu chạm vào lưng của Tư Quân, răng nanh hút máu dài nhỏ bỗng nhiên bị vật gì chạm vào một cái.
Hạ Du Châu chỉ cảm thấy trong đầu "ong" một tiếng rồi nổ tung, như có hàng vạn hàng nghìn cây búa gõ vào não, tê dại từ đỉnh đầu đến ngón chân. Mở mắt ra không nhìn thấy gì cả, chỉ có thác nước đỏ tươi đổ từ trên xuống che hết đường nhìn. Tiếng gào thét bén nhọn như quỷ gào chạy trong tai, nỗi sợ hãi như thực thể bủa vây đến.
"A..." Hạ Du Châu đè nén nức nở một tiếng, một tay đẩy người trên người xuống đất.
Tư Quân bất ngờ không kịp đề phòng bị một lực mạnh đẩy ra, cơ thể không có chút chống đỡ lập tức bật ra trên sô pha. Cánh tay thon dài đụng vào bàn, ly rượu đỏ, ly sứ lạch cạch rơi hết xuống đất. Trà táo đỏ vẫn chưa uống xong làm ướt thảm, ly thuỷ tinh có chân dài vỡ thành hai mảnh, ly sứ thì xoay vòng tại chỗ mấy lần rồi "rắc" một tiếng nứt ra.
Lúc Hạ Du Châu tỉnh táo lại thì cơ thể đã bật dậy, nhìn Tư Quân ngồi dưới đất ngơ ngác nhìn cậu, trong đầu trống rỗng. Gió đêm tiến vào từ cửa sổ sát đất, thổi vào sau lưng khiến cho lạnh thấu đến tận tim, giờ mới biết sau lưng mình đã ướt đẫm.
Mắt nhìn thấy đôi mắt màu xanh da trời xinh đẹp kia của Tư Quân từ sáng lấp lánh biến thành ảm đạm, muốn an ủi hắn hai câu, nhưng làm sao cũng nói không ra lời.
"Xin lỗi, là tôi đường đột." Giọng của Tư Quân khàn khàn, cúi đầu nhặt chiếc ly sứ vỡ nát trên đất lên.
Hạ Du Châu từ từ lắc đầu, cuối cùng cũng tìm về được giọng nói của mình: "Không phải, chỉ em là hơi không quen thôi."
"Em..." Tư Quân đứng lên.
Bước chân xiêu vẹo đi tới cửa, cầm thanh kiếm Vô Nhai treo trên giá treo, Hạ Du Châu: "Ừm, em về đây."
"Hạ Du Châu!" Tư Quân chống sô pha xoay người đi tới, cầm cổ tay cậu lại, "Em làm sao vậy?"
"Hả?" Hạ Du Châu ho nhẹ một tiếng, cố gắng hết sức khiến cho giọng nói của mình nghe thoải mái, "Trong nhà còn có bé con, em không thể ở cả đêm với anh được."
"Em đang phát run." Tư Quân giơ tay ra giữ cằm cậu, muốn lại gần xem sao, lại bị một bàn tay "bộp" một tiếng hất ra.
"Em nói là em không quen!" Hạ Du Châu cắn răng cao giọng lên, từ từ cựa ra khỏi bàn tay siết chặt của Tư Quân, lui về phía sau hai bước. Im lặng một lát, không dám nhìn sắc mặt Tư Quân nữa, xoay người rời khỏi.
Xuống lầu, đi qua sân, đi thẳng đến bên lề đường, ngồi xuống bờ đá lề đường. Đèn đường chiếu vào chiếc xe thể thao màu bạc đậu ở kia của Tư Quân, hiện lên màu sáng bóng của chất vô cơ lạnh lẽo. Trên đường phố ngựa xe như nước, âm thanh ồn ào kéo linh hồn rơi xuống vực sâu quay về nhân gian. Phản ứng sinh lý dần dần biến mất, Hạ Du Châu chán nản vò đầu.
Hình như lúc nãy Tư Quân muốn làm lành với cậu nhỉ? Bầu không khí tốt như vậy, cũng thân thiết thế rồi, lại bị chính mình làm hỏng, không biết lần này sẽ giận bao lâu nữa đây.
Hạ Du Châu lấy điện thoại ra, mở màn hình nhắn tin với Tư Quân ra, gõ một hàng chữ ra rồi lại xoá đi. Lại gõ lần nữa, tới tới lui lui cũng là câu kia, cắn răng nhấn gửi.
[Em điên đó, anh đừng chấp nhặt với em.]
Gửi đi liền hối hận, câu này đọc sao cũng không thấy giống tiếng người, chỉ đành phải bổ sung một câu.
[Không phải em bài xích hôn môi với anh đâu, nụ hôn lúc nãy ngọt lắm.]
A, rốt cuộc là đang nói cái gì thế! Làm sao mà càng nói càng lưu manh vậy! Hạ Du Châu đứng lên nhảy mấy cái, bình nứt rồi cho nứt moẹ nó luôn, gửi một đoạn ghi âm qua: "Không phải là anh đường đột, bản thân em cũng muốn hôn anh nữa, anh ngã có đau không? Em vẽ một lá bùa đuổi chó trên xe cho anh, anh đừng lau đi nhé."
Nói một chuỗi dài không ngừng lại, Hạ Du Châu nhe răng một lát, vô lực thở dài. Năng lực biểu đạt ngôn ngữ của mình đã thoái hóa đến cũng không phải chỉ có một chút nữa, nhớ năm đó còn có thể đạt giải ba trong cuộc thi biện luận.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!