Chương 33: Bảo kiếm

Chuyển ngữ: Cực Phẩm

"Brừm ——"

Xe thể thao màu bạc mã lực mười phần nghênh ngang đi mất, ném Hạ Du Châu ở lại.

Hạ Du Châu hít vào toàn khói: "Ây cái người này, tốt xấu gì cũng cho em ké một đoạn chứ."

Xe dần dần mất hút ở khúc quẹo, trên đường phố vắng người chỉ còn lại đèn đường và người cha huyết tộc độc thân. Một phút đồng hồ trước, cậu từ chối trở thành tình nhân của lãnh chủ và phúc lợi có bữa sáng miễn phí, lãnh chủ đại nhân cực kỳ tức giận, leo lên xe lái đi mất, cũng rinh cây vợt muỗi của cậu đi luôn.

Nghĩ lại cái sắc mặt khi Tư Quân kéo cậu xuống xe kia, Hạ Du Châu vỗ vỗ miệng mình: "Ây chà, hình như mình lại nói sai nữa rồi."

Lúc còn đi học cũng thế, bình thường cậu không đoán được là Tư Quân muốn biểu đạt điều gì, mình thì lại lanh mồm lanh miệng, hay lên tiếng trước khi phản ứng kịp, kết quả là cuối cùng sẽ chọc cho Tư Quân tức đến độ mấy ngày liền cũng không để ý đến cậu.

Không biết bây giờ lại chọc cho giận mấy ngày đây.

Hạ Du Châu lầm bầm lầu bầu quét mã một con xe đạp chia sẻ, lúc cưỡi đi mới phản ứng được, thế mà mình lại đang tự hỏi xem phải dỗ hắn thế nào đây. l**m l**m răng nanh còn chưa vào rãnh được, "phi" một cái: "Hạ Du Châu, có chút tiền đồ đi."

Hát "Cuộc sống hạnh phục là tới từ đâu, cần nhờ vào lao động tạo ra," lắc lư đi về đường Hoàng Hôn. Cửa hàng nào cũng đóng cửa hết rồi, chỉ còn phòng khám nha khoa vẫn sáng đèn. Xa xa nhìn thấy có một bóng đen đứng quanh quẩn trước cửa phòng khám, bốn chân có đuôi, ch** n**c miếng, chó điên!

Hạ Du Châu nhẹ nhàng bóp phanh lại, chuẩn bị lặng lẽ tới gần.

"Kít ——" Thắng xe đạp chia sẻ phát ra tiếng kêu to, tiếng chói tai như thế, đừng nói là tai thính của chó, cả con đường cũng có thể nghe thấy.

Con chó to chợt xoay đầu lại, dùng một đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào cậu.

"Cha!" Trần Mặc ló đầu ra từ lầu hai phòng khám.

"Đừng đi ra." Hạ Du Châu nói con trai, tiện tay lượm hai cục đá nhỏ, bôi lên một giọt máu.

"Gừ..." Con chó ngửi thấy mùi máu tanh, rũ đầu xuống, trong miệng phát ra tiếng gừ gừ uy h**p. Trong nháy mắt khi Hạ Du Châu ném đá tới, liền quay đầu bỏ chạy.

Hả?

Còn chưa ném trúng đâu, sao đã chạy mất rồi. Hạ Du Châu không thể mặc kệ, đạp xe vù vù đuổi theo.

Trần Mặc trơ mắt nhìn cha mình đuổi theo con chó, ngây ngẩn quay đầu nhìn về phía cậu mình: "Cậu ơi, cha rượt chó kìa."

Chu Thụ: "Trò gì thế? Ai rượt ai cơ?"

Đích thật là Hạ Du Châu đang rượt chó, đồng thời lại còn rượt cả mấy con phố, cuối cùng cũng thành công mất dấu trong một con hẻm nhỏ. Một chân Hạ Du Châu chống xe, nhìn trái nhìn phải, đây là một ngã rẽ, liên kết với vài hẻm nhỏ, không phân rõ đâu ra đâu.

Bỗng nhiên, có một bóng dáng của chó xuất hiện ở một đầu ngõ trong đó. Dân cư trong ngõ tự treo bóng đèn màu vàng, kéo ra một cái bóng thật dài, tai nhọn, miệng dài, không ch** n**c miếng.

Hạ Du Châu lập tức đuổi theo, tới khi cậu đạp xe tới đó, thân ảnh con chó đã biến mất, trong ngõ hẻm trống trơn, không khỏi nheo mắt lại.

Quay về phòng khám, cầm vòi nước ra, rửa sạch trước cửa một lần. Chỗ vừa rồi mà con chó quanh quẩn vẫn là chỗ đậu xe, nhiều ngày thế rồi mà vẫn còn mùi cho tụi nó lần theo, đúng là ám mùi lâu thật.

Rửa sạch xong đi lên lầu, ngồi trên sô pha bắt đầu nghịch điện thoại.

Vừa nãy đuổi theo con chó một đường, cậu đã quên mất một chuyện —— mình không có vũ khí. Bất kể là hiện thực hay trong gương, cậu cũng không có vũ khí thuận tay, không rượt được đã xấu hổ rồi, rượt được còn xấu hổ hơn. Vừa vặn cũng đang muốn đặt bữa sáng cho con trai, liền tiện thể nhìn xem trong APP có bán vũ khí hay không.

Lầu hai của phòng khám là chỗ ở, hôm nay đã dọn dẹp xong, cậu và con trai sẽ không ở trong căn cứ nữa.

"Cha, sau này chúng ta sẽ ở đây à?" Trần Mặc ôm Ipad đi tới, ngồi chung một chỗ với cậu.

Nhà ở là nhà ba phòng ngủ hai phòng khách kiểu cũ, tường thì tự mình ngăn ra, cũng chẳng hợp quy tắc mấy. Đồ dùng trong nhà cũng đều là đồ cũ, trong phòng khách còn treo di ảnh của mẹ Hạ. Đốt hương trên bàn thờ, chắc là con trai sợ, liền thắp một nén hương cho bà nội.

Hạ Du Châu nghe vậy, giơ tay xoa đầu con trai: "Ừm, tuy là cũ một chút, nhưng ở đây tiện hơn. Đợi cha kiếm ra tiền rồi sẽ sửa chữa một chút, sẽ khiến nó phù hợp với thẩm mỹ của huyết tộc trẻ tuổi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!