Chương 20: Hàm Sơn

Chuyển ngữ: Cực Phẩm

Ba người bận rộn cả ngày ở phòng khám, cuối cùng cũng dọn dẹp sắp xếp được đâu ra đó. Ngoại trừ hai ghế nha khoa loại lớn và ghế sô pha nghỉ ngơi vẫn còn chưa được thay mới thì những cái khác trông cũng ổn rồi.

"Cũng nên thay tủ lạnh này đi, nó mười tuổi rồi." Con trai cần cù cầm cuốn sổ nhỏ, tuần tra một vòng, nhớ hết những chỗ vẫn chưa được lắm.

Hạ Du Châu chồng lên em trai giống như giẻ lau, một ngang một dọc, nằm xoè trên miếng xốp chống té của trẻ em. Nghe thấy con trai nói vậy, khó khăn ngẩng đầu lên: "Chúng ta không có tiền, sau này rồi thay."

Mặt Chu Thụ oán hận, buồn bực hờn dỗi nói: "Em cho anh mượn trước này."

Hạ Du Châu ngáp một cái: "Em muốn tài trợ thì còn được, cho mượn thì dẹp đi. Mới khai trương đã thiếu nợ, xui xẻo gì đâu."

Chu Thụ "xì" một tiếng, mặc kệ cậu.

Con trai bận rộn xong, đi tới nhìn chằm chằm vào tư thế của hai vị trưởng bối một hồi. Tính sương sương ra được góc tốt nhất để chơi chồng người, tháo giày ra nhún từ góc bốn mươi lăm độ, duỗi tay ra, bổ nhào lên.

Hạ Du Châu thì còn ổn, em trai ở dưới cùng bị đè tới kêu "chít" một tiếng, vung chân biểu thị kháng nghị.

Đợi tới khi đại kỵ sĩ Triển tìm tới, liền thấy ba người chồng lên nhau tạo thành một ngôi sao sáu cánh, không xác định hỏi: "Đây là trận pháp của loại phương Đông mọi người à?"

"..."

Đại kỵ sĩ lái một chiếc xe nhỏ tới, chở ba người bọn họ tới Viên Nguyệt Hồ.

Hạ Du Châu nhét em trai không mấy hữu hảo với đại kỵ sĩ vào ghế sau, mình thì ngồi ghế phó, trên đường đi thì nói chuyện với đại kỵ sĩ: "Phải xưng hô với anh thế nào đây? Đại kỵ sĩ à?"

"Tệ nhân họ Triển, tên đầy đủ là Triển Long." Đại kỵ sĩ lái xe, nhìn thẳng về trước.

"À." Hạ Du Châu có chút thất vọng, tên này quá địa phương rồi, còn tưởng rằng sẽ giống như La Ân, tên là Triển Mộ Tư gì gì đó, "Có phải đại kỵ sĩ là kiểu như hộ vệ của lãnh chủ không."

Triển Long: "Có thể hiểu như vậy."

Hạ Du Châu: "Vậy hẳn nên gọi anh là... Triển hộ vệ?"

Trần Mặc vịn lưng ghế ngồi ló đầu lên: "Mọi người đang cosplay Khai Phong Phủ à? Có phải tên của lãnh chủ là Bao đại nhân không?"

Triển hộ vệ nghiêm túc trả lời: "Đại kỵ sĩ không phải là chức vị, mà là tước vị, chỉ có lãnh chủ mới có thể trao tước đại kỵ sĩ."

Vị đại kỵ sĩ này nói không nhiều, nhưng nói tới lãnh chủ thì lại nói không ngừng nghỉ. Mấy đời nhà họ Triển bọn họ đều cống hiến cho nhà họ Tư, hắn là đứa con kiệt xuất nhất của nhà bọn họ vào thế hệ này, nên được phái tới cho tân lãnh chủ trẻ tuổi, được phong thẳng lên thành đại kỵ sĩ. Hiện tại, hắn cũng là đại kỵ sĩ duy nhất ở lãnh địa Bắc Kinh này.

Nhà họ Triển và nhà họ La, chính là chư hầu lâu đời nhất của thị tộc Hàm Sơn.

"Chư hầu." Chu Thụ ngồi ở sau cười nhạo, "Mấy người đúng thật là phân cấp bậc nghiêm khắc nhỉ, không biết còn tưởng rằng bây giờ là xã hội nô lệ ấy chứ."

Hạ Du Châu giơ tay lên ra dấu tay, ý bảo em trai câm miệng: "Vậy quản gia thì sao? Cũng là ông lão xuất sắc nhất của nhà họ La vào thế hệ này à?"

Nói đến quản gia, Triển Long không tự chủ được mà ngồi thẳng người lên: "Quản gia là gia chủ thế hệ này của nhà họ La, vốn là quản gia của nhà cũ. Bởi vì lúc mới tiếp nhận lãnh địa Bắc Kinh thì lãnh chủ còn đang đi học, không quản việc được, đại quản gia liền tự mình đến giúp đỡ."

Giúp đỡ này liền giúp năm năm, cho đến giờ cũng không về nữa.

Cho nên, địa vị của vị quản gia này rất cao, cũng không chỉ quản lý một khúc trong căn nhà lớn kia.

Hoàn toàn không nhìn ra được. Đêm qua, sau khi quyết định gia nhập vào thị tộc Hàm Sơn, quản gia liền cười híp mắt muốn thêm WeChat của cậu, nói là để dễ dàng liên lạc, còn hỏi bình thường cậu thích ăn loại bánh ngọt gì. Hạ Du Châu mở WeChat lên, nhìn hình đại diện của quản gia, một ấm hồng trà và một miếng bánh kem sô cô la, trong vòng bạn bè toàn chia sẻ các loại cách nấu đồ ăn.

"Két ——" Xe bỗng nhiên thắng gấp, Hạ Du Châu lao thẳng về phía trước, lại bị dây an toàn kéo về, siết cậu đến ho sặc thành tiếng.

"Khụ khụ, sao thế?" Nhặt điện thoại rơi xuống sàn lên, Hạ Du Châu ngẩng đầu nhìn qua.

Xe đã đi tới vùng ngoại ô, con đường này rất hiếm người đi, hai bên là rừng cây nhân tạo. Đường khá hẹp, miễn cưỡng có thể cho hai xe đi song song, vị trí chếch về bên phải giữa đường lớn, có một con chó to đen thùi lùi ngồi ở đó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!