Bầu không khí trong phòng tập luyện như bị đóng băng, tay dương cầm còn đắm chìm trong cảm xúc của mình chớp chớp mắt, vội vàng giơ tay lau sạch sẽ nước mắt, đứng ra nói: "Nhạc trưởng, cám ơn ngài đã dạy dỗ trong hai năm này, tôi..."
"Tránh ra." Tạ Dịch Chi lạnh lùng nói.
Tay dương cầm 'Hả' một tiếng, mờ mịt nhìn về phía Tạ Dịch Chi, lại phát hiện ánh mắt của anh dừng ở phía sau bên phải mình. Trong đầu tay dương cầm đều là bột nhão, nhìn trái phải xung quanh, phát hiện mọi người đều cúi đầu nhìn xuống đất, mỗi người đều căng chặt thân mình. Chỉ trừ một người sắc mặt khó coi, gắt gao nhìn chằm chằm anh ta.
Dù chậm chạp đến đâu, nghệ sĩ dương cầm cũng phát hiện ra cái gì đó không ổn. Đứng yên tại chỗ không dám nhúc nhích, ngay cả ánh mắt cũng không dám nhìn loạn.
"Nhạc trưởng, anh bảo tôi đi sao?" Cuối cùng người nhìn chằm chằm vào nghệ sĩ dương cầm cũng mở miệng, ánh mắt u ám, giọng điệu sặc người.
Sắc mặt Tạ Dịch Chi vẫn không chút thay đổi, chỉ lùi ra một bước, nghiêng người, ý bảo anh ta rời đi.
"Hy vọng tốt nhất nhạc trưởng không nên tới tìm tôi nữa." Người nọ không nói nhiều, cười lạnh một tiếng, trực tiếp xách violin của mình đi ra khỏi phòng tập luyện.
Nghệ sĩ dương cầm ngơ ngác nhìn trưởng nhạc công violin cứ như vậy rời đi, hoàn toàn choáng váng.
Phải biết rằng trong đoàn này, người được công nhận là lợi hại nhất chính là nghệ sĩ violin kia, lúc trước khi bọn họ đoạt được giải thưởng, không thể không kể đến công của anh ta.
"Ha ha." Tần Bạc cười gượng hai tiếng, đi lên ôm tay dương cầm đáng thương, ý đồ hòa hoãn không khí, "Sợ sao? Nếu nhạc trưởng của mọi người muốn cậu đi, làm sao còn có thể để cho tôi diễn tấu cho cậu xem."
Tạ Dịch Chi không phản bác lời bạn tốt, chỉ lạnh lùng nhìn những người còn lại: "Thiên phú bình thường, có thể cần cù luyện tập. Lòng không ở đây, lập tức rời đi."
Trưởng nhạc công violin rời đi, Tạ Dịch Chi để cho nghệ sĩ violin khác lên thay, Tần Bạc đảm nhiệm vị trí nhạc công violin thứ hai.
Thời điểm đi theo tập luyện cùng dàn nhạc, Tần Bạc có chút cảm thán: Năm đó khi chính mình học violin cũng là một cây giống tốt, nếu không phải bị đả kích quá lớn...
Nhưng mà thời gian tập luyện hôm nay ngắn hơn bình thường, chỉ một tiếng sau, Tạ Dịch Chi đã cho mọi người giải tán.
Vốn dĩ Tần Bạc chỉ muốn xem bạn tốt làm nhạc trưởng như thế nào, kết quả đi lên chính là một vở kịch lớn. Anh ta vừa phải đàn piano vừa phải kéo violin, thật sự rất mệt mỏi.
Tạ Dịch Chi vừa nói tan, Tần Bạc liền dẫn đầu lôi kéo anh ra cửa.
Nhạc trưởng rời đi, tất cả người trong dàn nhạc cũng thở phào nhẹ nhõm. Người cầm đàn hạc trong đoàn đi đến vỗ vỗ vai nghệ sĩ dương cầm: "Không sao chứ?"
Nghệ sĩ dương cầm lắc đầu: "Vừa rồi thiếu chút nữa tôi đã cho rằng chính mình phải rời đi."
"Vừa rồi Tần lão sư nói đúng, nhạc trưởng muốn cậu đi, nào còn có thể để cho Tần lão sư chỉ điểm cho cậu." Người cầm đàn hạc thở dài, "Cũng là do tâm tư của cậu rối loạn."
Người nọ nhớ đến chuyện của trưởng nhạc công violin vừa rời đi kia, kể từ khi giành được giải thưởng vào năm ngoái, anh ta bắt đầu trôi dạt, thậm chí còn nhận quảng cáo bên ngoài. Mỗi ngày đều đến phòng tập luyện, nhưng thái độ rất có lệ.
"Nhưng mà ... Không có nhiều nghệ sĩ violin giỏi." Nghệ sĩ dương cầm cau mày, những nghệ sĩ violin thực sự có năng khiếu hoặc là học tập tại học viện âm nhạc hàng đầu nước ngoài, hoặc là muốn đi ra nước ngoài. Mà năng lực của nghệ sĩ violin vừa rời đi quả thật là số một số hai trong nước.
Tay đàn hạc không thèm để ý bĩu môi cười nói: "Có lẽ cậu quên mất năm đó nhạc trưởng của chúng ta là nghệ sĩ violin trẻ nhất của thế hệ trẻ trong nước, nhất định nhạc trưởng đã tìm được người thích hợp."
Nhưng mà Tạ Dịch Chi bên kia vẫn chưa chọn được bất kỳ ai, chỉ là anh không chịu nổi việc lấy âm nhạc làm thủ đoạn kiếm tiền, ngay cả một giây cũng không muốn, cho nên mới ngay lập tức đuổi người đi.......
"Mau mau mau, Thu Thu, cô hỗ trợ nâng trống lên." Người bố trí sân khấu lớn tiếng hô to, "Mọi người nhanh tay, học sinh đã bắt đầu vào, nhanh lên!"
Hoàng Thu Thu yên lặng ôm lấy một cái trống định âm đi lên sân khấu, những người khác đi tới đi lui đều không để ý tới cô. Mọi người ai cũng có nhạc cụ cần phải quản, bản thân Hoàng Thu Thu thuộc về bộ gõ, lại là người nhàn rỗi nhất, đương nhiên phải làm việc.
*Trống định âm là một nhạc cụ thuộc bộ gõ, được sử dụng nhiều nhất trong các dàn nhạc hòa tấu. Trống định âm thường bằng đồng, có hình dáng một nửa quả cầu, mặt trống có căng da, đường kính mặt da trong khoảng từ 60 cm đến 80 cm. Mặt da càng lớn âm thanh càng trầm.
Mười phút sau mọi người đã đứng vững ở vị trí của mình, chờ hiệu trưởng trên sân khấu phát biểu xong, bọn họ bắt đầu diễn tấu.
Hoàng Hi Nguyệt mặc một bộ váy dài màu ánh trăng đi lên sân khấu, cho dù Hoàng Thu Thu ngồi ở góc xa nhất, cũng có thể nghe được học sinh dưới sân khấu xôn xao.
Hi Nguyệt lớn lên rất xinh đẹp, Hoàng Thu Thu mang theo kẻng tam giác của mình không mục đích nghĩ, rất nhanh suy nghĩ đã bay xa.
*Kẻng tam giác là một nhạc cụ trong dàn nhạc giao hưởng. Nếu xét về kích cỡ, đây là một trong những nhạc cụ nhỏ nhất trong dàn nhạc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!