Chương 49: Anh nhìn bóng lưng cô

Chiếc Cayenne màu xám bạc lao vun vút trên những con đường ngang dọc của Bắc Thành.

Vòng qua cầu vượt, rẽ qua phố Trường Phong, từ Quân Lai đến Vu Thịnh, rồi lại từ Vu Thịnh đến Hoa Sư.

Đúng lúc nghỉ bù, khu vực gần Hoa Sư vẫn náo nhiệt lạ thường.

Quán lẩu cay ven đường khói bốc nghi ngút, ánh đèn vàng vọt lướt qua bị gió đêm xuân thổi tan, tiếng loa phóng thanh vẫn đang ra sức gào thét, xe đẩy bán sữa chua xào đông nghịt người.

Đường phố người qua lại tấp nập, ồn ào náo nhiệt.

Nhưng trong xe lại vô cùng vắng lặng.

Nhà Giang Du Ninh ở cạnh Hoa Sư, thuộc khu nhà ở của cán bộ giảng viên Hoa Sư.

Từ cửa sổ phòng Giang Du Ninh nhìn xuống, có thể thấy sân thể dục của Hoa Sư.

Cho nên Thẩm Tuế Hòa đỗ xe ngoài trường, rồi đi bộ vào trong.

Trang phục của anh hoàn toàn không hợp với khuôn viên trường đại học.

Nhưng giữa đám đông anh vẫn rất nổi bật.

Đôi chân thon dài thẳng tắp được bao bọc bởi chiếc quần tây đen, áo sơ mi trắng sơ vin gọn gàng dưới chiếc quần tây, tạo thành một đường ranh giới rõ ràng. Cổ tay áo sơ mi được mở ra, hai cánh tay áo xắn lên, để lộ một đoạn cẳng tay màu da mật ong, trên cẳng tay còn có thể nhìn thấy những đường gân nổi lên, nhưng trong khoảnh khắc đã bị chiếc áo vest đen che khuất.

Áo sơ mi cài cúc cẩn thận đến từng chiếc, cà vạt màu xanh lam ngọc được thắt ngay ngắn trên hàng cúc, hơi cao lên một chút là có thể nhìn thấy yết hầu của anh.

Khuôn mặt đó vẫn tinh tế như mọi khi.

Chỉ là đuôi mắt hoe đỏ, dưới ánh đèn đường vàng vọt trông vô cùng quyến rũ.

Quyến rũ một cách cấm dục.

Anh không nhìn ngang liếc dọc, đi thẳng về phía sân thể dục.

Đường ở Hoa Sư rất khác với đường ở Hoa Chính.

Thẩm Tuế Hòa chỉ mới đến một lần lúc đưa Tằng Gia Nhu nhập học, đi cùng một vòng. Đương nhiên rồi, cũng từng ở phòng Giang Du Ninh nhìn xuống cảnh sân thể dục.

Anh cũng không biết mình đang làm gì.

Chỉ là rất muốn đến gặp Giang Du Ninh, dù chỉ một lần.

Nhưng anh không có can đảm gõ cửa nhà họ Giang, cũng không dám lên lầu nhà họ.

Cho nên anh đi đường vòng, đến sân thể dục của Hoa Sư.

Trên sân thể dục chỉ có một ngọn đèn vàng ở chính giữa, hàng ghế khán giả tối om.

Thẩm Tuế Hòa đi về phía sáng nhất, vạt áo anh bị gió thổi bay phần phật, dưới ánh đèn, anh đứng đó, ngẩng đầu nhìn, đếm từng tầng một.

Nhà Giang Du Ninh ở tầng 10, đèn vẫn còn sáng.

Thẩm Tuế Hòa nhìn về hướng đó.

Anh nhớ Giang Du Ninh thích nhất là buổi tối đứng trên lầu nhìn xuống, nhưng anh không thấy cô.

Hơn mười giờ tối, tiếng nhạc trên sân thể dục ngừng hẳn.

Đám đông trở nên thưa thớt, không ít người đi ngang qua người anh, đều liếc nhìn với ánh mắt kinh ngạc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!