Chương 46: Vâng, Giang Du Ninh, luật sư đại diện của cô Tống Thư

Trong văn phòng im lặng hồi lâu.

Thẩm Tuế Hòa tắt tiếng điện thoại, rồi úp màn hình điện thoại xuống.

"Mẹ cậu?" Bùi Húc Thiên nói sau khi nói chuyện với người môi giới mới ngẩng đầu hỏi, thoạt nghe còn giống như mắng người.

Thẩm Tuế Hòa gật đầu: "Ừm."

"Vậy thái độ của cậu…" Bùi Húc Thiên nhún vai "Dù sao cũng có mẹ gọi về nhà, nhìn tôi xem, nửa năm không về nhà cũng không có ai gọi một cuộc điện thoại."

Thẩm Tuế Hòa liếc xéo anh ta, ngữ khí khá lạnh nhạt "Ồ."

Bùi Húc Thiên thấy anh không muốn nói về chủ đề này, chụp màn hình đoạn chat trên điện thoại gửi cho anh "Đã đàm phán xong rồi, 17 triệu tệ, tôi đã mua được căn nhà dưới tên em họ tôi, một thời gian nữa sẽ sang tên cho cậu."

"Ừm." Thẩm Tuế Hòa nhắc nhở anh ta "Trừ vào tiền cổ tức năm sau đi."

"Được."

Tám giờ tối hơn, người của văn phòng luật sư mới lục đục tan làm.

Thẩm Tuế Hòa xoa xoa giữa hai lông mày, đột nhiên hỏi: "Anh nói xem, tại sao có người lại muốn làm luật sư chứ?"

"Ừm?" Bùi Húc Thiên nhất thời vẫn chưa nhảy ra khỏi chủ đề trước đó, sững sờ hai giây sau mới hỏi: "Giang Du Ninh nhà cậu à?"

Thẩm Tuế Hòa: "…"

Bùi Húc Thiên đột nhiên chậc một tiếng "Quên mất, không còn là người nhà cậu nữa rồi."

Thẩm Tuế Hòa: "…"

Anh tùy tiện ném cây bút đang xoay trong tay, vừa vặn rơi vào lòng Bùi Húc Thiên.

"Ối." Bùi Húc Thiên cười "Thẩm Tuế Hòa, cậu sốt ruột rồi đấy."

"Sốt ruột cái quỷ." Thẩm Tuế Hòa đặt tay lên mặt bàn, những ngón tay thon dài hơi cong, gõ nhịp nhàng "Không biết nói gì thì im đi."

"Cậu chính là sốt ruột rồi." Bùi Húc Thiên cười càng lúc càng vui vẻ, "Ngay cả lời thật cũng không cho tôi nói nữa, vậy cậu muốn tôi nói gì?"

"Im đi." Thẩm Tuế Hòa liếc anh ta một cái, đứng dậy khoác áo khoác lên cánh tay "Không tan làm đợi chết à?"

Bùi Húc Thiên: "… Đợi cậu."

Thẩm Tuế Hòa: "…"

Hai người cùng xuống lầu đi ăn cơm.

Gần đây tần suất Bùi Húc Thiên hẹn hò với Nguyễn Ngôn cũng không còn thường xuyên nữa, hơn nữa anh ta cảm thấy Thẩm Tuế Hòa cô độc một mình, sau khi bận xong thì hẹn Thẩm Tuế Hòa đi ăn một bữa, rồi ai về nhà nấy.

Ở lầu dưới, Bùi Húc Thiên đưa cho Thẩm Tuế Hòa một điếu thuốc.

Hai người hút thuốc trong gió xuân lấp lánh đèn, khói thuốc màu xám xanh bay tán loạn theo hướng gió.

Bùi Húc Thiên khuyên Thẩm Tuế Hòa "Hãy đối xử tốt với mẹ cậu một chút, dù sao cậu vẫn còn có mẹ."

Thẩm Tuế Hòa hít một hơi thuốc thật sâu, bị gió thổi ngược vào cổ họng, sặc ho mấy tiếng, anh nhìn dòng xe cộ qua lại tấp nập, thờ ơ nói: "Anh muốn à?"

Khóe môi anh hơi cong, nhưng ý cười không chạm đến đáy mắt "Tặng anh đấy."

Bùi Húc Thiên đấm một quyền vào ngực anh, lực không lớn, nhưng Thẩm Tuế Hòa hoàn toàn không phòng bị, vẫn bị đánh lùi nửa bước.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!