Chương 41: Tự tin và không tự tin, suy nghĩ khác nhau một trời một vực

Tân Ngữ là người đến sớm nhất.

Nhà cô gần bệnh viện, phóng xe mười phút là đến nơi, đi đôi giày cao gót năm centimet trong bệnh viện, khí thế ngút trời, tỷ lệ người ngoái nhìn trăm phần trăm.

Nhưng cô không hề liếc ngang liếc dọc, một mạch lên thẳng tầng trên cùng.

Lúc cô đến, Giang Văn đang đứng ở hành lang dựa vào tường nghịch điện thoại.

"Anh Văn." Tân Ngữ chào Giang Văn.

Giang Văn ngẩng đầu liếc cô một cái, chào hỏi như mọi khi "Hôm nay trang điểm đẹp đấy."

"Vẫn vậy." Tân Ngữ nhìn vào trong hành lang dài "Giang Du Ninh đâu?"

"Ngủ trong đó." Giang Văn vừa nói vừa cất điện thoại "Anh sợ em mang theo hung khí, nên đứng đây đợi em."

Tân Ngữ: "Không đến mức đó, dùng nắm đấm là giải quyết được rồi."

Giang Văn cười một tiếng "Vẫn nóng nảy như vậy."

"Anh Văn?" Tân Ngữ bất đắc dĩ "Nghe thấy chuyện này anh không tức giận à?"

Tân Ngữ và Giang Văn rất thân.

Ba người họ từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau, Giang Văn học cùng lớp với họ.

Sau này Giang Du Ninh chuyển nhà đi hồi cấp hai, cô và Giang Văn lại học cùng một trường cấp ba, hơn nữa còn cùng một lớp.

Chỉ là sau khi thi đại học xong Giang Văn đi học diễn xuất, điểm của cô không đủ, nên không học đại học.

Tân Ngữ là con một, Giang Văn giống như anh ruột của cô vậy.

Giang Văn là người như thế nào, cô còn hiểu rõ hơn cả Giang Du Ninh.

Chuyện nhỏ nhặt thì lười tính toán, nhưng liên quan đến chuyện của họ, Giang Văn chưa bao giờ lười biếng.

"Tức chứ." Giọng Giang Văn lười biếng, thậm chí còn mỉm cười nhìn cô "Nhưng em có cách nào không?"

Tân Ngữ: "…"

Đúng là không có.

"Bình tĩnh lại, đừng hoảng." Giang Văn nói.

Tân Ngữ: "Em không bình tĩnh được, nghe tin này em sắp nổi điên rồi! Giang Du Ninh là heo à? Sao lại có thể làm ra chuyện như vậy? Sự thông minh hồi đi học dùng vào đâu rồi? Điểm thi cao như vậy để làm gì?"

"Thi điểm cao với những chuyện này có liên quan gì đến nhau không?" Giang Văn hỏi.

Tân Ngữ lập tức sững sờ, suy nghĩ hai giây rồi nói: "Dù sao cũng có chút liên quan."

Giang Văn cười "Cô ấy không phải là heo. Cô ấy là——yêu đến mù quáng."

Những chữ cuối cùng được anh nói ra bằng giọng phát thanh viên chậm rãi, bình ổn, cảm giác như đây không phải là một từ chửi người.

Tân Ngữ im lặng, rồi bất đắc dĩ lắc đầu "Em thật sự không biết nên nói gì cho phải."

"Vậy thì đừng nói gì cả." Giang Văn nói: "Em ấy đã là người lớn rồi, em đừng lúc nào cũng coi em ấy như trẻ con mà dạy dỗ nữa."

"Em oan quá." Tân Ngữ ngồi xuống bên cạnh anh ấy trên chiếc ghế dài trong hành lang. "Anh Văn, em thật sự đã khuyên cậu ấy rất nhiều lần rồi, Thẩm Tuế Hòa không phải người tốt, khuyên cậu ấy sớm ly hôn đi…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!