Chương 3: Tớ thấy trong mắt anh ta, trong tim anh ta, đều không có cậu

"Ly hôn!"

Tân Ngữ phẫn uất nói. "Nhất định phải ly hôn!"

Giang Du Ninh ngồi trên chiếc ghế tre ngoài ban công, nhìn xuống cảnh đêm của Lâm Thành.

Cô vừa tắm xong, mặc tùy ý một chiếc áo phông, đổi sang quần short, hai chân thon dài trắng nõn lộ ra ngoài, cánh tay đặt lên chiếc bàn bên cạnh, chống cằm nghe Tân Ngữ ca thán.

Đã nửa tiếng rồi.

Hai chữ "ly hôn" được nhắc đến với tần suất ba phút một lần.

Còn cái tên Kiều Hạ thì bị Tân Ngữ lôi ra chửi rủa gần trăm lần.

"Tớ nghe mà muốn ói luôn rồi."

Tân Ngữ nói: "Anh trai cái quái gì chứ, mẹ cô ta không sinh anh trai cho cô ta, cô ta đi gọi chồng người khác là anh trai à? Nếu thật sự là em gái ruột của Thẩm Tuế Hòa thì tớ cũng nhịn rồi, rõ ràng là đến để lả lơi ong bướm. Ly hôn! Nhất định phải ly hôn!"

Giang Du Ninh: "Ừm."

Giọng điệu cực kỳ qua loa.

"Giang Du Ninh!" Tân Ngữ sốt ruột. "Tớ đang nói chuyện nghiêm túc với cậu đấy! Cậu có thể đừng qua loa với tớ như vậy được không?! Hôm nay tớ thật sự tức chết mất! Còn tức hơn cả hôm qua bị con đàn bà kia mắng tớ đáng đời độc thân!"

"Nhìn thấy cái mặt của Kiều Hạ, tớ chỉ muốn lao vào tát cho cô ta mấy bạt tai. Mẹ kiếp!"

Giang Du Ninh chậm rãi nói: "Vậy sao cậu không tát?"

Tân Ngữ: "…"

Cô ấy sững người một lúc.

Đạp phanh một cái, dừng xe bên lề đường.

Cửa sổ xe hạ xuống, gió đêm thổi vào trong xe, làm tóc cô ấy bay lên, cô ấy đột nhiên nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề này.

Vài phút sau.

Tân Ngữ thở hắt ra một hơi nặng nề. "Bởi vì cô ta không làm bất kỳ hành động nào vượt quá giới hạn."

Bất kể là gọi anh trai, hay là mời ăn cơm.

Thậm chí là tự giới thiệu với cô ấy, không có bất kỳ hành động nào ngoài phạm vi bạn bè.

Những tiếng "anh trai" đó có thể khiến Tân Ngữ tức đến nghiến răng, nhưng không có lý do gì để tát cô ta.

Một lúc lâu sau, Tân Ngữ hỏi: "Có phải cô ta đã nhiều lần dương oai giễu võ trước mặt cậu như vậy rồi không?"

"Không có." Giang Du Ninh nói.

Thường thì cô mới là người bị người ta làm lơ.

Giang Du Ninh đứng dậy vào phòng lấy một lon bia từ tủ lạnh, khoanh hai chân lại, hai tay cầm lon bia, uống như uống sữa, khẽ nhấp một ngụm.

"Cậu nói thật cho tớ biết." Tân Ngữ ôm trán, nghiêm túc hỏi: "Rốt cuộc cậu nghĩ thế nào?"

"Chưa từng nghĩ đến." Giang Du Ninh cũng trả lời rất thành thật.

Chuyện cô gả cho Thẩm Tuế Hòa rất đột ngột.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!