Chương 27: Giang Du Ninh, anh rất thích em

Phòng bệnh im lặng không một tiếng động.

Gió lạnh gào thét đập vào khung cửa sổ, khiến sự yên tĩnh trong phòng bệnh càng thêm hiu quạnh.

Sự hiu quạnh là từ hai phía.

Giang Du Ninh nhìn Thẩm Tuế Hòa.

Nét mặt anh vẫn như cũ, năm tháng dường như ưu ái anh hơn, không để lại dấu vết nào.

Không giống cô.

Sáng hôm qua trước khi ra cửa, cô soi gương phát hiện mình có thêm một sợi tóc bạc.

Cô cẩn thận nhổ đi, vỗ nhẹ lên má tự nhủ phải có niềm tin vào cuộc sống, nhưng lúc đó, cô nhìn thấy người trong gương, khóe mắt đã có thêm vài nếp nhăn.

Mỹ phẩm của cô không nhiều, nhưng đồ dưỡng da thì rất nhiều, lại còn rất đắt.

Rất nhiều thứ là Giang Văn mua cho cô, đến tuổi cần dùng gì, Giang Văn đều sẽ mua cho cô.

Buổi sáng, cô phát hiện người trong gương quá xa lạ.

Giống như người trước mắt vậy.

Quen thuộc, nhưng lại ẩn chứa sự xa lạ.

Cô chưa bao giờ thực sự quen biết anh.

Họ chung giường chung gối, nhưng lại đồng sàng dị mộng.

Họ kết hôn ba năm, hôn môi l*m t*nh, nhưng mọi thứ đều ẩn chứa sự xa cách.

Họ thân thiết hơn người lạ, nhưng lại xa lạ hơn người yêu.

Họ gọi cùng một người là bố mẹ, tên của họ cùng ghi trên một cuốn sổ hộ khẩu, họ mỗi ngày đều thức dậy trên cùng một chiếc giường.

Lúc chụp ảnh cưới, cô cũng từng tựa vào vai anh.

Lúc đi dạo sau bữa ăn, anh cũng từng nắm tay cô.

Cô đã tưởng tượng rất nhiều lần, sau này khi họ già đi, đi trên con phố dài đó, cô sẽ cười nói với anh: Thẩm Tuế Hòa, em yêu anh sáu mươi năm rồi.

Yêu anh sáu mươi năm chân thành, nồng nhiệt, gần như thành kính.

Từ năm em mười sáu tuổi, chưa một khoảnh khắc nào ngừng lại.

Lúc đó Thẩm Tuế Hòa có lẽ sẽ tò mò, tại sao lại bắt đầu từ năm mười sáu tuổi?

Khi đó nắng đẹp, họ ngồi vai kề vai trên chiếc ghế dài, cô vẫn nắm tay anh, dù da đã nhăn nheo, cô vẫn cảm thấy đó là đôi tay an toàn nhất.

Cô sẽ vào lúc đó, từ từ kể cho anh nghe về cuộc gặp gỡ đã gây nên sóng gió vạn trùng trong lòng cô suốt bao nhiêu năm.

Khoảnh khắc chiếc ô đó được đưa tới, tòa nhà vạn trượng từ đáy lòng cô mọc lên.

Khoảnh khắc chuông gió quán cà phê khẽ vang, vùng đất hoang vu bỗng chốc cỏ dại um tùm.

Cô quen biết anh sớm hơn anh tưởng.

Cô có lẽ sẽ tựa vào vai anh cười nói phơi nắng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!