Đêm Bắc Thành, xe cộ như thoi đưa, ánh đèn kỳ ảo.
Thẩm Tuế Hòa lái xe ổn định trên đường Xuân Hòa, lướt qua từng chiếc xe.
Ánh mắt anh vẫn luôn lạnh lùng.
Giang Du Ninh gọi tài xế riêng lái xe của mình, còn mình thì ngồi ghế phụ của Thẩm Tuế Hòa.
Trong đầu vẫn không ngừng lặp lại lời của Dương Cảnh Khiêm.
——Vì bất đồng với mẹ chồng, đã phóng hỏa đốt nhà mẹ chồng.
——Nhốt mình và đứa con trai mới mười tuổi trong nhà, mở van ga.
——Trước mặt truyền thông đẩy con trai từ tầng hai xuống.
——Nạn nhân Thẩm Lập.
Giang Du Ninh càng nghĩ càng cảm thấy ngột ngạt, lại sợ mình nhận nhầm người, nhưng từ trong tiềm thức cảm thấy, từng chuyện từng việc, đều là những chuyện Tằng Tuyết Nghi có thể làm ra.
Lại nhớ có lần Thẩm Tuế Hòa say rượu nói với cô, đừng gây xung đột trực diện với mẹ anh, có chuyện gì cứ nói với anh.
Cô tưởng Thẩm Tuế Hòa thương Tằng Tuyết Nghi, sợ cô làm Tằng Tuyết Nghi không vui, nhưng lúc đó Thẩm Tuế Hòa nói, em không hiểu bà ấy đâu, nổi điên lên thì chuyện gì cũng làm được.
Lúc đó cô không hiểu.
Giang Du Ninh dựa vào cửa sổ xe, mở điện thoại tìm kiếm hai chữ "Thẩm Lập".
Tin tức từ hơn hai mươi năm trước, bây giờ tài liệu tìm được đã rất ít, chỉ có một số tờ báo địa phương cũ mới có thể thấy được vài dòng chữ rời rạc, nhưng từ những dòng chữ rời rạc này ghép lại, vẫn có thể lờ mờ khôi phục lại được diện mạo đơn giản của sự việc ban đầu.
Dương Cảnh Khiêm có sự nhạy bén cực cao, cũng có thể tiếp xúc được với một số tài liệu liên quan, biết nhiều hơn những gì Giang Du Ninh tìm được trên mạng.
Cho nên những gì anh ta nói, tám chín phần mười là đúng.
Giang Du Ninh nhìn thấy một bức ảnh mờ trong bài báo của tờ báo địa phương.
Phía sau bức ảnh đó là hiện trường vụ cháy, trong một góc của đám cháy, có một cậu bé đứng đó, cậu mặc áo phông, quần đùi, đi dép lê, đứng cách xa đám đông.
Trong ảnh cậu rất nhỏ, nhưng Giang Du Ninh ngay từ cái nhìn đầu tiên đã cảm thấy, đó là Thẩm Tuế Hòa lúc còn nhỏ.
"Sao đột nhiên lại muốn đến Hoa Chính?" Thẩm Tuế Hòa đột nhiên lên tiếng, phá vỡ sự im lặng trong xe.
Giang Du Ninh ngẩn người một lúc, lưu lại bức ảnh đó rồi tắt điện thoại, "Sau khi tan làm rảnh rỗi không có gì làm, nên đến đó."
"Hẹn với anh ta à?" Thẩm Tuế Hòa giả vờ bình tĩnh hỏi.
"Ừm?" Giang Du Ninh sững sờ hai giây mới phản ứng lại được anh đang nói đến Dương Cảnh Khiêm. "Không có, lúc ăn cơm ở nhà ăn tình cờ gặp."
"Nhà ăn của Hoa Chính mở cửa đến mười giờ à?"
Giang Du Ninh: "…"
"Không phải." Giang Du Ninh giải thích: "Ăn cơm xong, em đến khoa xem một phiên tòa giả định."
"Cùng với anh ta?"
"Coi như vậy đi." Giang Du Ninh nghiêng mặt, vừa vặn nhìn thấy khuôn mặt nghiêng của anh, vẫn không có biểu cảm gì, lạnh lùng thờ ơ, cô gọi tên anh. "Thẩm Tuế Hòa."
"Ừm?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!