Giang Du Ninh vốn đang chống cằm, gật gù sắp ngủ.
Bị Tân Ngữ hét cho một tiếng, lập tức tỉnh táo.
Thẩm Tuế Hòa đứng sau lưng cô, cánh tay dài vươn ra lấy đi ly rượu.
"Luật sư Thẩm, giá trị bản thân cao như vậy rồi mà còn không nỡ để vợ uống một chai rượu của anh à?" Tân Ngữ chậc lưỡi. "Tôi còn ở đây đấy, anh dám bắt nạt cục cưng nhà tôi như thế à?"
"Ồ?" Thẩm Tuế Hòa khẽ nhướng mày, ngón tay thon dài vén tóc Giang Du Ninh, gài mớ tóc xõa của cô ra sau tai, hơi thở nóng hổi phả vào cổ cô, nơi hơi thở đi qua khiến da cô ửng đỏ.
Giọng nói vẫn lạnh lùng như mọi khi, chỉ có thêm vài phần lười biếng, "Xin lỗi, bây giờ cô ấy là của tôi."
Mang theo vài phần khiêu khích.
Trước khi Tân Ngữ kịp phản bác thì đã đầu dây bên kia đã ngắt cuộc gọi video, điện thoại quay lại giao diện trò chuyện giữa cô và Tân Ngữ.
Phía trên hiển thị rõ ràng:
[Dựa vào cái gì mà anh ta ngủ như heo, còn cậu thì phải thức trắng đêm?]
Giang Du Ninh vội vàng tắt màn hình điện thoại.
Nhưng anh vẫn nhìn thấy rồi.
Sau khi điện thoại bị ngắt, Thẩm Tuế Hòa lập tức rút lui.
Không khí xung quanh cũng lạnh đi mấy phần, tất cả những gì vừa rồi như thể là ảo giác của Giang Du Ninh.
Ban đầu khi kết hôn với anh, hai người đã có thỏa thuận, trước mặt bạn bè và người thân của cả hai, nhất định phải là một cặp đôi ân ái.
Cũng sau khi kết hôn, Giang Du Ninh mới biết Thẩm Tuế Hòa không chỉ giỏi luật mà diễn cũng rất giỏi.
Sau này nếu không ai tìm anh giúp thưa kiện nữa, dựa vào ngoại hình của anh thì vào giới giải trí cũng có thể nổi như cồn.
Chỉ là tính cách không được lòng người.
Giang Du Ninh lại bắt đầu ngẩn người.
Trong đầu toàn nghĩ những chuyện linh tinh không đâu.
Thậm chí còn hiện ra cảnh anh đứng giữa sân khấu, ánh đèn sân khấu chiếu xuống.
Những suy nghĩ viển vông không thực tế, lần nào cũng đều nghĩ về Thẩm Tuế Hòa.
Mà Thẩm Tuế Hòa thì xoay người lấy một chiếc ly cao cổ, rót cho mình một ly rượu, chân dài bước một bước ngồi xuống bên cạnh Giang Du Ninh.
Chất lỏng trong ly khẽ sóng sánh, dưới ánh đèn vàng vọt phản chiếu ánh sáng màu đỏ sẫm.
Anh mặc bộ đồ ở nhà màu trắng, là đồ đôi với Giang Du Ninh, vị trí tim bên trái có một con Pikachu màu vàng.
Trông hơi trẻ con.
Anh mặc vào quả thực có chút không hợp.
Bộ đồ này là Giang Du Ninh mua, vốn dĩ cô muốn mua màu đen trắng đơn sắc, hợp với anh hơn, nhưng người bán nói hết hàng, sau đó lại gửi cho bộ này, mua về rất lâu rồi chưa mặc, kết quả hôm qua giặt giũ một lượt tổng thể quần áo, anh không có đồ mặc nên đành mặc bộ này.
Anh xắn tay áo lên, để lộ cẳng tay, khẽ nhấp một ngụm rượu.
"Điện thoại của anh làm ồn đến em à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!