Sau khi tan làm, Giang Du Ninh lái xe thẳng đến Đại học Sư phạm Hoa Bắc(gọi tắt là Hoa Sư).
Đại học Sư phạm Hoa Bắc là trường đại học khai giảng sớm nhất ở Bắc Thành, ngày 24 sinh viên đã hoàn thành việc báo danh, ngày 25 chính thức bắt đầu vào học.
Buổi chiều hôm đó Mộ Hy có tiết dạy kín lịch.
Lúc Giang Du Ninh đến, Mộ Hy vẫn còn ngồi trong văn phòng soạn bài cho ngày hôm sau.
Cô gõ cửa văn phòng.
Mộ Hy không ngẩng đầu. "Vào đi."
"Cô Mộ." Giang Du Ninh không vào trong, khẽ dựa vào cửa cười. "Xin hỏi có thể mời cô dùng bữa tối không ạ?"
Nghe thấy giọng Giang Du Ninh, Mộ Hy lập tức ngẩng đầu lên, cười nhìn cô, đồng ý dứt khoát.
"Được."
Mộ Hy tắt máy tính, đặt đồ đạc sang một bên, lúc này mới đứng dậy.
"Hôm nay sao có thời gian đến đây vậy?"
Giang Du Ninh thuận thế khoác tay bà.
"Nhớ mẹ chứ sao."
"Mẹ thấy con nhớ đồ ăn của Hoa Sư thì có." Mộ Hy dẫn cô ra khỏi tòa nhà giảng đường, trên đường gặp không ít giáo viên, Giang Du Ninh ngoan ngoãn chào hỏi.
Vừa tan học không bao lâu, đúng lúc nhà ăn đông người.
Mộ Hy kéo cô đi dạo trong trường một lúc, trên sân vận động có người đi dạo, có người hẹn hò, sân cầu lông ở không xa tràn ngập hơi thở nồng đậm của hormone thanh xuân, mọi người nhảy nhót chơi bóng, chạy tới chạy lui.
Năm Giang Du Ninh học lớp tám, Mộ Hy được điều động công tác đến Hoa Sư, còn được phân nhà tập thể, lúc đó công việc của Mộ Hy rất nặng, để bà đi làm thuận tiện, cả nhà đã chuyển đến đây.
Sau này tuy cũng mua nhà ở nơi khác, nhưng ông Giang cảm thấy ở đây dễ tu thân dưỡng tính hơn, có thư viện trường, còn có sân vận động, chủ yếu là Mộ Hy đi làm gần, không cần dậy sớm lái xe.
"Trẻ thật đấy." Giang Du Ninh nhìn những sinh viên ở không xa cảm thán.
Mộ Hy nhìn cô cười, tiện tay vén mớ tóc bị gió thổi bay của cô ra sau tai.
"Con cũng còn nhỏ mà."
"Con tốt nghiệp năm năm rồi." Giang Du Ninh nói: "Thời gian trôi nhanh thật."
"Sao đột nhiên lại cảm khái những điều này." Mộ Hy nói: "Mẹ vẫn còn ở đây, lúc nào con chẳng là trẻ con?"
Khóe môi Giang Du Ninh khẽ cong lên, đầu dựa vào vai bà, khoác tay bà làm nũng.
"Chắc chắn rồi ạ."
Hoàng hôn buông xuống, ánh tà dương tỏa ra những tia sáng dịu dàng, sắc cam đỏ bao phủ lên mỗi người.
Trong khuôn viên trường đại học, mọi nhịp điệu đều trở nên lười biếng, tản mạn.
Ngay cả bước chân của họ trong mắt Giang Du Ninh cũng bất giác chậm lại.
Cô và Mộ Hy ngồi trên khán đài sân vận động, cô khẽ dựa vào vai Mộ Hy.
Ánh hoàng hôn màu cam đỏ chiếu lên một bên má cô, cô nhìn những cặp đôi tình nhân đi qua với vẻ hơi ngưỡng mộ .
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!