Nguyễn Mộ nằm trên giường ký túc xá trằn trọc không yên.
Cảm giác yêu từ cái nhìn đầu tiên giống như một mũi tên của thần Cupid bắn từ nơi xa xăm, trúng ngay tim.
Cậu ôm điện thoại, hình nền đã đổi thành ảnh của Giang Du Ninh.
Ảnh cô chụp trong quán bar, ngược sáng, chỉ cười thôi cũng khiến người ta cảm thấy vô cùng tốt đẹp.
"Nguyễn Mộ." Bạn cùng phòng vừa kết thúc một ván game. "Cậu có ngủ không?! Không ngủ thì vào chơi game cùng đi."
"Không chơi." Nguyễn Mộ đứng dậy, xuống giường mở máy tính. "Tớ muốn sửa một tấm ảnh."
"Sửa cho ai?" Buổi tối bạn cùng phòng không đi cùng cậu, nên không biết chuyện này.
Nguyễn Mộ đi cùng đám bạn nối khố của cậu, cậu không phải người ham chơi, nhà lại quản nghiêm, một năm nhiều nhất cũng chỉ đến ba lần.
Đặc biệt là sau khi lên đại học, đây là lần đầu tiên cậu đến trong năm nay, sau đó không uống một ly rượu nào, chỉ nhìn chằm chằm Giang Du Ninh cả một buổi tối.
Cậu nghe thấy hai cô gái kia gọi cô là "Ninh Ninh".
Ninh Ninh.
Hay thật.
Nguyễn Mộ có vẻ ngoài hiền hòa, người lại cao gầy, gu ăn mặc cũng tốt, được mệnh danh là "móc áo di động". Ở Hoa Chính, hễ là môn tự chọn cậu học, tỷ lệ nam nữ chắc chắn là 1:9, vốn có danh xưng "Hot boy khoa Luật", bình thường cũng không ít cô gái đến bắt chuyện với cậu, nhưng cậu chưa bao giờ tỏ ra yêu thích ai rõ ràng.
Vì chị gái Nguyễn Ngôn là biên tập viên chính của một tạp chí thời trang nổi tiếng, thỉnh thoảng cậu cũng đi làm người mẫu, lâu dần, cậu thành thạo kỹ năng sửa ảnh, sửa ảnh vừa nhanh vừa đẹp.
Cậu chuyển ảnh vào máy tính, mở Photoshop, bạn cùng phòng giường đối diện liếc qua, kinh ngạc thốt lên: "Giang Du Ninh?"
Tay cầm chuột của Nguyễn Mộ khựng lại. "Cậu quen cô ấy à?"
Bạn cùng phòng leo xuống giường, đứng sau lưng cậu nhìn một lúc, sau đó lấy điện thoại của mình ra, tìm rất lâu trong tài khoản công khai wechat của khoa Luật, rồi tìm được một tấm ảnh, đặt trước máy tính so sánh một chút, quả quyết nói: "Chính là cô ấy, Giang Du Ninh."
Giang Du Ninh.
Ninh Ninh.
Khoa Luật trường Hoa Chính.
Tất cả thông tin đều khớp một cách hoàn hảo.
Nguyễn Mộ vui mừng khôn xiết, cậu cầm điện thoại của bạn cùng phòng xem đi xem lại.
Ảnh Giang Du Ninh trên tài khoản công khai trông còn rất non nớt, cô buộc tóc đuôi ngựa cao, không có tóc mái che chắn, để lộ vầng trán mịn màng, lúc chụp ảnh một mình còn hơi e thẹn, khi cười mắt thường không nhìn vào ống kính, lúc chụp ảnh tập thể thì đứng ở một góc.
"Cậu không biết cô ấy à?" Bạn cùng phòng lưu ảnh lại gửi cho cậu, sau đó liếc nhìn màn hình máy tính của cậu. "Bây giờ trông xinh thật đấy."
Nguyễn Mộ nghĩ đến Giang Du Ninh mà cậu nhìn thấy buổi tối, bất giác mỉm cười.
Xoay ghế lại, ra vẻ thành tâm thỉnh giáo. "Cậu biết cô ấy à? Phổ cập kiến thức chút đi."
Bạn cùng phòng cũng kéo ghế của mình qua, định bụng thao thao bất tuyệt, hai người bạn cùng phòng khác nghe thấy chủ đề liên quan đến con gái, lập tức cũng dỏng tai lên nghe.
Bốn người vây quanh một chỗ.
"Tớ biết cũng không nhiều, nhưng anh họ tớ học cùng khóa với cô ấy." Bạn cùng phòng chậc lưỡi, "Nghe nói cô ấy cực kỳ giỏi, học nhảy lớp vào khoa mình, năm vào đại học mới 16 tuổi."
"Cũng không hiếm lắm đâu nhỉ." Một trong hai người bạn cùng phòng nói: "Tớ quen một người 15 tuổi đã vào Bắc Đại rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!