Chương 9: (Vô Đề)

Trần Lạc Lạc chạy chậm suốt một quãng, đến cổng khu chung cư thì quả nhiên thấy hai bóng dáng quen thuộc. Trần Lê vẫn đeo khẩu trang, mỉm cười phất tay với cậu. Nhìn thấy trán Trần Lạc Lạc đẫm mồ hôi, hắn nhướng mày.

"Sao lại chạy tới đây? Mồ hôi chảy ra hết rồi kìa."

Trần Lạc Lạc hơi ngượng, mỉm cười.

"Em sợ mọi người phải chờ lâu."

Trần Lê nhìn khuôn mặt sạch sẽ không chút bụi trần của cậu thiếu niên, trong lòng trỗi dậy ý muốn che chở.

"Chúng ta đâu có không đợi em. Đi nào, em trai Tiểu Lạc muốn ăn gì, anh mời."

"Không sao, em ăn gì cũng được." Trần Lạc Lạc đáp.

Trần Lê nhướng mày cười, liếc sang Hoắc Khoảnh.

"Cũng phải, rốt cuộc thì ý của *Túy ông đâu phải ở rượu."

(*) "Túy ông" nghĩa là làm một việc nhưng mục đích thật sự là việc khác.

Trần Lạc Lạc khẽ nắm vạt áo, ánh mắt hơi mơ hồ, hoàn toàn là dáng vẻ thiếu niên ngây thơ thẹn thùng.

"Không phải…"

Hoắc Khoảnh liếc Trần Lê, trong mắt ẩn ý cảnh cáo, rồi quay sang Trần Lạc Lạc.

"Đi ăn cơm thôi."

Trần Lê nhún vai, ung dung đặt tay lên vai Trần Lạc Lạc.

"Anh nói này em trai Tiểu Lạc, nhìn người không thể chỉ nhìn mặt. Ví dụ như có người nhìn thì đẹp, nhưng thực ra là khúc gỗ, tính tình lại không tốt. Tốt nhất vẫn nên tìm người ôn nhu, biết chăm sóc mình.

Trần Lạc Lạc chớp mắt, hơi ngơ ngác:

"... Vâng."

Trần Lê càng nhìn càng thấy cậu ngoan, nghĩ nếu hồi học cấp ba mình mà có một nam sinh như thế theo đuổi thì chắc đã không nhịn được mà cong mất. Chỉ tiếc Tiểu Lạc lại để ý đến Hoắc Khoảnh – cái loại chẳng hiểu phong tình.

"Lê ca, sao mọi người lại tới khu này vậy?" Trần Lạc Lạc hỏi.

Trần Lê vuốt tóc.

"Không có gì, chỉ chút công việc thôi."

Tổng bộ của bọn họ vẫn hợp tác với cảnh sát, khi phá được án thì cũng tiện kiểm tra xem có bỏ sót gì không, đồng thời an ủi gia quyến của người đã mất.

Tất nhiên, quan trọng nhất là tìm manh mối của dị năng giả hệ hỏa tối qua.

Đáng tiếc, vẫn trở về tay không.

Ba người vào một quán cơm quen, Trần Lê không chút do dự đưa thực đơn cho Trần Lạc Lạc.

"Em gọi món đi."

Trần Lạc Lạc cũng không từ chối, nhận lấy thực đơn, ngẩng lên hỏi: "Mọi người có kiêng gì không?"

Trần Lê tùy ý: "Anh ăn gì cũng được, Hoắc Khoảnh cũng không kén. Em cứ gọi, đừng tính tiền, Lê ca em thiếu gì thì thiếu chứ tiền là không thiếu."

Trần Lạc Lạc mỉm cười, gọi bốn món một canh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!