Lại là một năm mới, ngoài cửa sổ là gió lạnh lẽo, người qua đường đều mặc áo bông dày cộp, co cổ đi nhanh hơn.
Sắp đến Tết rồi.
Trần Lạc Lạc và Hoắc Khoảnh cuộn mình trong một chiếc chăn, chọn bộ phim yêu thích nhất, hai người vừa xem phim vừa nói chuyện phiếm vài chuyện nhỏ nhặt.
Trần Lạc Lạc dùng vai huých nhẹ Hoắc Khoảnh, "Em muốn ăn khoai tây lát."
Hoắc Khoảnh thò một bàn tay ra khỏi chiếc chăn kín mít, cầm lấy gói khoai tây lát trên bàn, mở túi ra, lấy một miếng đưa đến miệng Trần Lạc Lạc.
Trần Lạc Lạc cũng không khách khí, ngậm khoai tây lát, "răng rắc" hai tiếng liền ăn xong.
Nhiệt độ cơ thể của Trần Lạc Lạc cao, nhưng Hoắc Khoảnh thì quanh năm nhiệt độ cơ thể hơi lạnh, cho nên hai người họ chen chúc trong một chiếc chăn, thực ra vừa vặn trung hòa.
Việc họ thích làm nhất mỗi mùa đông chính là cuộn mình trong chăn, cùng nhau xem phim.
"Đúng rồi, Tết năm nay, dì nhỏ nói sẽ ăn cùng nhau." Trần Lạc Lạc nói, hé miệng, Hoắc Khoảnh hiểu ý của Trần Lạc Lạc, lại cầm một miếng khoai tây lát đưa đến miệng Trần Lạc Lạc.
Trần Lạc Lạc yên tâm thoải mái hưởng thụ sự đút cho của Hoắc Khoảnh, thích thú híp mắt.
Hoắc Khoảnh mỉm cười: "Vậy thì ăn cùng nhau, hai năm trước chẳng phải cũng ăn như vậy sao?"
"Nhưng vấn đề nằm ở đây." Trần Lạc Lạc nói, tựa vào vai Hoắc Khoảnh.
"Minh Tu lại bắt em phải về 'khe' vào đúng ngày Tết."
Ngón tay Hoắc Khoảnh lau đi vụn khoai tây trên khóe miệng Trần Lạc Lạc, có chút khó hiểu: "Quái vật cũng không có khái niệm ăn Tết, tại sao nhất định phải là ngày đó?"
"Cũng không biết Minh Tu nghĩ thế nào, hắn lại cảm thấy phong tục ăn Tết của nhân loại này không tồi, tính toán đưa vào 'khe'." Trần Lạc Lạc lẩm bẩm một câu.
Hoắc Khoảnh suy nghĩ: "Vậy ban ngày qua nhà dì Mạnh, buổi tối đi 'khe'?"
Trần Lạc Lạc ngẫm nghĩ, "Ừm, đến lúc đó rồi tính."
Trần Lạc Lạc nói xong, liếc nhìn những chiếc bánh mì nhỏ trên bàn trà, chớp chớp mắt.
"Hoắc Khoảnh, em muốn ăn mì bao nữa."
Hoắc Khoảnh đưa tay cầm bánh mì lại, Trần Lạc Lạc đã hé miệng, như một chú chim non mới nở đang chờ được đút ăn.
Hoắc Khoảnh nhịn không được cười, nhét một miếng bánh mì to cho Trần Lạc Lạc, nhìn dáng vẻ má phồng lên của Trần Lạc Lạc, bật cười thành tiếng.
Trần Lạc Lạc lườm Hoắc Khoảnh một cái, quay đầu từ từ ăn bánh mì, sau đó khuôn mặt bị Hoắc Khoảnh cắn một miếng.
Trần Lạc Lạc nheo mắt lại, vươn móng vuốt liền bắt đầu cù lét Hoắc Khoảnh, hai người rất nhanh lại đùa giỡn thành một đoàn.
Mùa đông năm nay lạnh khác thường, gió lạnh thổi mạnh, sau một đêm tuyết lớn rơi xuống, mặt đất đã có một lớp tuyết đọng rất dày.
Ngày Tết, nhà nhà giăng đèn kết hoa, cửa đều dán câu đối mới tinh, trên cửa sổ dán các loại tranh cắt giấy. Trần Lạc Lạc và Hoắc Khoảnh cùng nhau đi trên đường.
Trần Lạc Lạc không sợ lạnh, cậu có thể tùy lúc tự sưởi ấm, nhưng để phù hợp với mùa này, vẫn mặc áo lông vũ. Khác với Trần Lạc Lạc, Hoắc Khoảnh không chỉ mặc áo lông vũ, mà còn đeo bao tay len và bịt tai lông xù xù.
Đứng cạnh nhau như vậy, Trần Lạc Lạc giống như chú chim cánh cụt nhỏ, mà Hoắc Khoảnh chính là chú gấu đó.
Trần Lạc Lạc một tay kéo tay Hoắc Khoảnh, giúp anh giữ ấm, tay kia cầm điện thoại di động, đang gõ tin nhắn ríu rít.
"Mạnh Hàn nói dì nhỏ sáng sớm đã ra chợ bán thức ăn mua đồ, gà vịt thịt cá đủ cả, à, còn có anh Lê và chị Ôn Ngôn cũng qua chung, hôm nay đại gia tụ tập một bữa." Trần Lạc Lạc nói.
Hoắc Khoảnh ừ một tiếng: "Xem ra sẽ rất náo nhiệt."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!