Chương 61: (Vô Đề)

Ba người cùng nhau bước vào căn biệt thự này. Khác hẳn với vẻ ngoài tiêu điều, dù biệt thự trống không nhưng lại được dọn dẹp vô cùng sạch sẽ. Những bức họa treo trên tường, vừa nhìn đã biết là đồ đắt tiền xa xỉ.

Người hầu kính cẩn đưa tay ra: "Xin mời các vị ngồi nghỉ một lát, tôi sẽ đi gọi tiên sinh xuống ngay."

Mạnh Hàn gật đầu, nhìn người hầu đi lên lầu.

Ba người ngồi xuống ghế sô pha. Bốn phía không một bóng người, Mạnh Hàn hạ giọng: "Chỗ này lại không hề có hơi thở quái vật, vậy có thể loại trừ một khả năng, hẳn là không phải kẻ nhập cư trái phép."

"Thế còn những khả năng khác thì sao?" Trần Lạc Lạc hỏi ngược lại một câu.

Mạnh Hàn nét mặt nghiêm túc: "Một khả năng khác là, căn biệt thự này có một Dị Năng Giả vừa mới thức tỉnh dị năng. Đối phương còn chưa biết cách khống chế dị năng nên mới dẫn đến nhiều chuyện lạ xảy ra như vậy."

Trần Lạc Lạc gật đầu: "Em nói có lý. Nhưng vì sao em không thử nghĩ từ góc độ của người thường xem?"

Mạnh Hàn sửng sốt: "Góc độ người thường?"

"Đúng vậy," Trần Lạc Lạc đột nhiên bật cười, mang theo vài phần trêu chọc: "Ví dụ như nơi này bị ma ám chẳng hạn."

Mạnh Hàn: "……"

Mạnh Hàn giật mình thon thót, sau đó cứng mặt: "Làm sao có thể!"

Trần Lạc Lạc cười khẽ một tiếng rồi nhún vai, vẻ mặt vô tâm vô phổi.

"Anh chỉ đùa một chút thôi."

Hoắc Khoảnh cũng nhìn về phía Mạnh Hàn.

"Hơn nữa, khả năng thứ nhất của cậu cũng chưa thể loại trừ. Dù sao thì công cụ kiểm tra hơi thở quái vật ở Trung Tâm Ủy Thác hiện tại, vẫn là đồ cũ từ tổng bộ ngày ấy. Có một số quái vật cấp bậc quá cao, máy đo lường không thể kiểm tra được."

Mạnh Hàn gật đầu, quả thật là nghe lọt tai.

Bên cầu thang truyền đến tiếng động, cả Trần Lạc Lạc đều ngẩng đầu nhìn sang.

Một người đàn ông tây trang giày da đang bước xuống lầu, sắc mặt có chút tiều tụy. Sau khi thấy Trần Lạc Lạc, ông mới miễn cưỡng lộ ra một nụ cười.

"Xin lỗi, để vài vị chê cười rồi. Trang viên nghỉ dưỡng của chúng tôi hiện giờ lại thành ra bộ dạng như thế này." Người đàn ông nói rồi cũng ngồi xuống.

Mạnh Hàn khẽ gật đầu, hai tay đan chéo đặt trước người, thần sắc nghiêm túc.

"Ngài Lâm phải không? Trung tâm chúng tôi đã xem được thư của ngài, cũng vô cùng coi trọng ủy thác lần này. Ngài có thể kể lại kỹ càng hơn về những chuyện lạ trong trang viên cho chúng tôi nghe được không?"

Lâm tiên sinh gật đầu. Người hầu bên cạnh rót trà cho mấy người, rồi đứng yên ở một bên.

"Trang viên nghỉ dưỡng của chúng tôi đã mở được hơn một năm, phần lớn đều là người trong giới đến chơi. Nhưng ba tháng trước, đột nhiên bắt đầu có chuyện không ổn." Lâm tiên sinh nói, thở dài một hơi, mang theo chút mệt mỏi.

"Đầu tiên là con trai tôi tự nhốt mình trong phòng ngủ không chịu ra. Sau đó là bảo mẫu trong nhà bỗng dưng tính tình đại biến, lại còn trộm đi một số vật phẩm quý giá ở đây rồi bỏ trốn. Người làm vườn bên ngoài cũng tương tự, tối đến là lại cầm cái kéo, cứ không ngừng cắt cắt tỉa tỉa, toàn bộ hoa trong trang viên đều bị ông ta cắt hết……"

Lâm tiên sinh vừa nói, vừa xoa xoa giữa hai đầu lông mày.

"Đương nhiên, những vật ngoài thân này tôi không bận tâm. Tôi chỉ muốn con trai mình chịu ra khỏi phòng ngủ thôi."

"Con trai ngài đột nhiên tự nhốt mình trong phòng ngủ, xin hỏi trước đó cậu ấy có từng chịu k*ch th*ch gì, hoặc có chuyện đặc biệt nào xảy ra không?" Mạnh Hàn hỏi.

Trần Lạc Lạc nhìn Mạnh Hàn thêm hai mắt. Phải nói là, Mạnh Hàn đứng đắn lên thì vẫn ra dáng ra hình lắm.

Lâm tiên sinh dừng lại một chút, rũ mắt xuống. Người đàn ông đang ở đỉnh cao sự nghiệp này, giờ phút lại lộ ra chút cô đơn.

"... Con trai tôi từng gặp tai nạn xe cộ. Chân nó đã bị mất trong vụ tai nạn đó."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!