Chương 60: (Vô Đề)

Ánh mặt trời dịu dàng xuyên qua cửa sổ, tấm lưới cửa sổ màu trắng được gió nhẹ nhàng thổi tung, mang theo hương hoa dành dành từ bên ngoài, trong nhà một mảng thanh hương.

Trên giường hơi nhô lên một cục, tóc thanh niên mềm mại, nghiêng người ngủ ngon lành, áo ngủ hơi bị vén lên, lộ ra một đoạn eo trắng nõn nhỏ xíu.

Trên chiếc eo nhỏ đó, một bàn tay đang hờ hững đặt lên, mang theo sự chiếm hữu nhẹ nhàng nhưng không thể bỏ qua.

Cảm thấy ánh mặt trời chói mắt, thanh niên hừ một tiếng, vùi đầu hoàn toàn vào lòng người đàn ông bên cạnh, nhẹ nhàng cọ cọ.

Một con chim sẻ bay đến cửa sổ, như gọi bạn bè, líu ríu kêu.

Mày thanh niên nhíu lại, nét mặt mang theo vài phần giận dữ bị đè nén, thân mình không nhúc nhích, chỉ là đột nhiên giơ tay lên, đầu ngón tay "vút" toát ra một chùm lửa, con chim sẻ cách đó không xa cảm nhận được mối đe dọa, kinh hãi lập tức vùng vẫy bay xa.

Trần Lạc Lạc buồn bực, mặt đầy vẻ bực bội vì ngủ không đủ, mặt đen lại.

"Sao trời lại sáng nhanh như vậy."

Hoắc Khoảnh cười một tiếng, đưa tay sờ đầu Trần Lạc Lạc, nắm cổ tay cậu đặt tay cậu lên eo mình.

"Vậy em ngủ tiếp đi, anh ở cạnh em."

Trần Lạc Lạc nhìn Hoắc Khoảnh, không mở miệng, cứ thế ngẩng đầu nhìn chằm chằm anh.

Hoắc Khoảnh dừng một chút, mang theo chút bất đắc dĩ và ngượng ngùng.

"Xin lỗi, hôm qua là anh sai."

Trần Lạc Lạc cười lạnh một tiếng.

"Lần nào anh cũng nói như vậy."

Trần Lạc Lạc nghĩ đến chuyện này, hung tợn chọc vào ngực Hoắc Khoảnh: "Nói tốt một lần, anh tự đếm xem, nếu tính vi phạm thì anh đã vượt hợp đồng bao nhiêu lần rồi!"

"Đáng lẽ hôm qua 11 giờ là có thể ngủ, kết quả em còn có thể nhìn thấy mặt trời mọc!" Trần Lạc Lạc càng nghĩ càng giận, còn có chút tủi thân.

Hoắc Khoảnh hôn lên môi Trần Lạc Lạc, nhìn đôi mắt còn chưa rút đi màu đỏ ửng, cùng dấu vết trên cổ, ánh mắt hơi sâu.

"Nhưng hôm qua em cũng rất thoải mái mà?"

"Là em nói có thể tiếp tục, anh mới..."

Lời còn chưa nói hết, Hoắc Khoảnh đã bị Trần Lạc Lạc cắn một miếng vào miệng vì thẹn quá hóa giận, tai đã đỏ bừng.

"Im miệng!"

Hoắc Khoảnh cười một tiếng: "Ừm, anh không nói."

Trần Lạc Lạc bực mình, chui vào trong chăn, vùi đầu vào lòng Hoắc Khoảnh, giả làm chim cút.

Hoắc Khoảnh thấy thế, lại nở nụ cười, ôm Trần Lạc Lạc, hôn lên tóc cậu.

"Là tôi sai rồi, xin lỗi, lần sau mặc kệ cậu nói thế nào, tôi cũng sẽ dừng lại."

Trần Lạc Lạc cả người run lên, đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía Hoắc Khoảnh, thẹn quá hóa giận, vươn móng vuốt liền bắt đầu cù vào chỗ nhột của Hoắc Khoảnh, đây chính là điểm yếu mà cậu khó khăn lắm mới tìm được của anh.

Hai người nháo thành một đoàn, chăn bị bọn họ đá xuống đất, Trần Lạc Lạc biết Hoắc Khoảnh đang cố ý nhường cậu, nhưng cũng không ảnh hưởng đến việc cậu mượn cơ hội này được đằng chân lân đằng đầu.

Ngay lúc hai người đang nháo đến nóng bỏng, điện thoại di động bên cạnh đột nhiên vang lên. Trần Lạc Lạc lại nhéo mặt Hoắc Khoảnh một cái, lúc này mới từ trên người anh xuống, sờ đến điện thoại bên cạnh.

Là điện thoại của Mạnh Hàn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!