Chương 5: (Vô Đề)

Ngày hôm sau là cuối tuần, Trần Lạc Lạc hiếm khi được ngủ nướng. Mãi đến khi mặt trời đã lên cao giữa trời, cậu mới lồm cồm bò dậy. Tóc ngủ rối bù, cả người như dính hai chữ "mơ hồ" trên trán.

Mở cửa ra, vừa thấy Mạnh Hàn đang chơi ném bóng với Đại Hắc ở phòng khách, trong đầu cậu còn thoáng hiện lên một câu: "Người này là ai, sao lại ở nhà mình?".

"Anh, sáng nay mình ăn gì?" Mạnh Hàn đã hoàn toàn tỉnh táo, tinh thần phấn chấn như chú chim nhỏ đợi mớm ăn từ sáng sớm.

Trần Lạc Lạc hoàn hồn, đưa tay vò tóc, lê dép đi về phía phòng tắm:

"Xuống lầu ăn."

"Được luôn!"

Trần Lạc Lạc ngoái đầu lại, chẳng hề có tí tình nghĩa anh em nào:

"Ăn xong thì về nhà."

Khóe miệng Mạnh Hàn xệ xuống, hừ khẽ một tiếng, lầm bầm: "Em còn chưa ở chán đâu… Sợ đến mức tối qua mất ngủ luôn."

Trần Lạc Lạc không buồn để ý, rửa mặt xong liền kéo Mạnh Hàn xuống lầu ăn sáng.

Dưới lầu, bên khu B sát vách không biết đang ầm ĩ chuyện gì, sáng sớm đã náo loạn. Tiếng người hỗn tạp vang khắp nơi, khiến cậu vừa mới tỉnh ngủ đã cảm thấy màng nhĩ bị "tấn công".

Mạnh Hàn thì gan to, hoàn toàn không nhìn ra dáng vẻ tối qua sợ đến mức co rúc vào lòng Đại Hắc. Cậu ta hào hứng chạy qua hóng chuyện.

Trần Lạc Lạc ngáp một cái, chậm rãi bước theo sau, phát hiện chỗ náo nhiệt kia chính là nhà Vương gia — nơi đang làm tang sự.

Một người phụ nữ khoác vải bố đang túm tay ai đó, giọng đầy kích động:

"Tôi thấy rồi! Tôi thật sự thấy Vương Bằng, chắc chắn là anh ấy đã về!"

Người bị nắm chặt tay là một dì trung niên đang cau mày: "Không phải đâu. Đêm qua chúng ta cả đám đều ở đó. Nếu A Bằng về thì chắc chắn chúng ta đã thấy."

Một người khác cũng phụ họa:

"Đúng rồi. Hơn nữa vừa nãy mọi người đã cùng chị đi kiểm tra rồi mà, Vương Bằng đâu có về."

Người phụ nữ gầy gò, mắt đỏ ngầu, lắc đầu liên tục: "Tôi không lừa mọi người! Tôi thật sự thấy Vương Bằng. Anh ấy là người hiếu thuận, chắc chắn là đã về!"

Một dì bên cạnh thở dài, tạm thời chẳng biết nên nói gì.

Mạnh Hàn tò mò lại gần:

"Dì ơi, có chuyện gì vậy ạ?"

Dì kia vừa quay đầu lại liền thấy mái tóc "mào gà" của Mạnh Hàn, định bụng gạt đi vì nghĩ đây lại là một đứa trẻ lêu lổng vô công rồi nghề. Nhưng khi trông thấy Trần Lạc Lạc ở phía sau, thái độ lập tức dịu xuống:

"Tiểu Lạc à, sao cháu cũng đến đây? Hôm nay không phải cuối tuần sao?"

Trần Lạc Lạc mỉm cười, hơi rũ mắt:

"Vâng, cháu định qua thắp cho bà Vương một nén nhang. Mà… đây là chuyện gì vậy ạ?"

Mạnh Hàn lập tức rút sang một bên, mặt đầy ấm ức.

Thắp nhang cái gì chứ… Anh họ của cậu ta đúng là bịa chuyện chẳng cần chuẩn bị trước.

"Đêm qua chúng ta thức canh, vợ của Vương Bằng nói thấy anh ta trở về. Lúc đó mọi người đều đang ở phòng khách chơi mạt chược, chị ấy ở trong trông bàn. Nếu có ai vào thì chắc chắn chúng ta đã thấy. Thế mà chị ấy cứ nói nhìn thấy chồng mình về, còn bảo anh ấy đứng rất lâu trước bàn thờ mẹ… Nghe mà nổi cả da gà."

Mạnh Hàn khoanh tay, rùng mình:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!