Chương 4: (Vô Đề)

Mạnh Hàn nhớ rất rõ cái ngày Trần Lạc Lạc bước vào nhà mình.

Khi đó Trần Lạc Lạc mới năm tuổi.

Gầy gò đến thảm, mặc chiếc sơ mi rộng thùng thình không hợp người, chỉ dùng đôi mắt đen trắng rõ ràng mà nhìn cậu ta.

Mạnh Hàn từ lâu đã muốn có một đứa em trai hay em gái, nên ngay ngày đầu Trần Lạc Lạc tới thì cậu ta mừng phát điên, đem hết mấy chiếc ô tô đồ chơi mình thích nhất tặng sạch cho Trần Lạc Lạc.

Dù biết Trần Lạc Lạc thực ra lớn hơn mình hai tháng, Mạnh Hàn cũng chẳng xem cậu là anh. Bởi vì khi đó Trần Lạc Lạc vừa nhỏ bé vừa gầy yếu, gương mặt lại còn xinh đẹp hơn con gái, cậu ta tuyệt đối không thừa nhận một người như thế là anh trai mình.

Mãi cho đến khi Trần Lạc Lạc bảy tuổi.

Ngay trước mặt cậu ta, tay không đánh cho hai thằng nhóc mập hay bắt nạt Mạnh Hàn tè ra quần ——

Từ đó Mạnh Hàn hoàn toàn công nhận cậu là anh.

Chủ yếu… là sợ bị ăn đòn.

Mối quan hệ kiểu này cứ thế duy trì cho đến tận bây giờ.

Mạnh Hàn hiểu quá rõ cái ông anh họ này của mình ——

Bề ngoài như thiên sứ, bên trong thì cuồng bạo, một thiếu niên mắc chứng "trung nhị" ôm mộng cứu rỗi thế giới.

À, còn có một đối tượng thầm mến.

Tên là Hoắc… gì đó… À, Hoắc Khoảnh.

Nghe nói là yêu từ cái nhìn đầu tiên.

Nhưng Mạnh Hàn cảm thấy, có khi là anh họ mình mơ tưởng thân thể người ta thì đúng hơn.

Tối hôm đó.

Bên phía đống B vang lên tiếng đàn hát tang lễ xa xa, âm điệu lê thê, bi thương, lại cộng thêm tiếng chim sơn tước không ngừng hót trong rừng cây phía sau, hai thứ hòa vào nhau, trực tiếp khiến Mạnh Hàn nửa đêm mơ liền mấy cơn ác mộng.

Thế là tầm hai giờ sáng, Mạnh Hàn từ trên giường bò dậy, ôm gối, tạm gác hình ảnh ông anh họ sang một bên, run rẩy gõ cửa phòng Trần Lạc Lạc.

"Anh, anh anh anh, mở cửa đi, hôm nay mình ngủ chung nha."

Mạnh Hàn khom người, run lẩy bẩy, nhất thời có cảm giác khắp nơi đều có ánh mắt đang nhìn chằm chằm mình.

"Gâu!"

Đại Hắc không biết từ khi nào đi tới, bỗng sủa một tiếng. Mạnh Hàn giật nảy người, vứt gối xuống, quỳ sụp, ôm chặt lấy Đại Hắc.

"Đại Hắc ơi, bảo bối Đại Hắc ơi, hay là hôm nay ngủ chung với tao đi, tao sẵn sàng chia sẻ giường cho mày."

Đại Hắc động đôi tai, lúc Mạnh Hàn không để ý, ánh mắt đầy vẻ ghét bỏ.

"Gâu!"

"Đại Hắc, mày đồng ý hả?"

"Gâu!"

Mạnh Hàn bắt đầu hối hận vì cái quyết định ngu xuẩn bỏ nhà ra đi, ít ra ở nhà mình thì đâu có mơ thấy cảnh bị ăn thịt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!