Chương 31: (Vô Đề)

Trần Lê và Hoắc Khoảnh đang ngồi trong phòng khách.

Trần Lạc Lạc lấy cớ vào bếp ép nước trái cây, ánh mắt suy tư nhìn chiếc chày cán bột bên cạnh.

Cây chày này trông thật rắn chắc, nếu dùng một gậy đánh mạnh, không biết có khiến người ta ngắn ngủi mất trí nhớ không nhỉ?

Ngồi ở phòng khách, Trần Lê bỗng nhiên rùng mình.

Cuối cùng, Trần Lạc Lạc đành từ bỏ ý nghĩ chưa thành này, bưng nước trái cây ra, với vẻ mặt hơi uể oải, rồi ngồi xuống.

Thấy bộ dạng Trần Lạc Lạc, Trần Lê vốn đã định chất vấn liền không nỡ, vội che miệng, ánh mắt chuyển sang Hoắc Khoảnh.

"Cậu nói đi!"

Hoắc Khoảnh dừng lại một chút, rồi nhìn về phía Trần Lạc Lạc.

Trần Lạc Lạc gật đầu: "Anh cứ nói đi."

Hoắc Khoảnh lúc này mới mở lời, kể lại những chuyện xảy ra mấy ngày gần đây.

Trần Lê lúc đầu còn khá bình tĩnh, nhưng sau khi nghe hết toàn bộ sự việc, hắn đã quên cả cơn đau khóe miệng, sắc mặt trở nên méo mó.

"Hai người..." Trần Lê vừa mở miệng, nghẹn một lúc, không biết dùng từ nào để hình dung được mạch não của hai người kia.

Đương nhiên, giờ hắn cảm thấy mình, một người bình thường, dường như đã không còn "cùng tần số" với hai người này nữa rồi.

Trần Lê nhắm mắt, đè tay xuống bàn, trông như thể đầu óc sắp chết đến nơi.

"Hai người đợi chút, để tôi tiêu hóa đã."

Trần Lê hỏi: "Vậy ra em trai Tiểu Lạc chính là dị năng giả hệ Hỏa cấp 2S kia?"

Trần Lạc Lạc: "Ừm."

Trần Lê: "Hoắc Khoảnh, cậu đã sớm biết rồi à?"

Hoắc Khoảnh: "Đúng vậy."

Trần Lê: "Thế mà hai người lại để mọi chuyện trở nên ngượng ngùng như vậy?"

Trần Lạc Lạc và Hoắc Khoảnh liếc nhìn nhau.

"..."

Trần Lê hít một hơi thật sâu: "Giỏi lắm."

Trầm mặc một lát, Trần Lê nhìn về phía Trần Lạc Lạc: "Vậy tôi có thể hỏi em một câu được không?"

Trần Lạc Lạc nhìn biểu cảm nghiêm túc của Trần Lê, hơi khựng lại, cũng thẳng lưng lên một chút: "Anh cứ hỏi đi."

Trần Lê đặt tay lên bàn, ánh mắt nghiêm nghị và rất nghiêm túc.

"Vậy ra, hình ảnh cậu em Tiểu Lạc ngoan ngoãn, đáng yêu, thẹn thùng trước đây, đều là em diễn sao?"

Trần Lạc Lạc nghiêng đầu, khó có lúc lại không phản ứng kịp.

Vừa rồi đã nói bao nhiêu chuyện quan trọng hơn thế này, cậu còn tưởng Trần Lê sẽ hỏi tại sao mình không gia nhập tổng bộ, tình hình dị năng kỹ càng của mình chi tiết ra sao, hay tại sao mình có thể trà trộn vào giữa quái vật mà không bị phát hiện, không ngờ lại là câu hỏi này.

"... Có thể coi là vậy?" Trần Lạc Lạc hoàn hồn, sờ sờ mũi: "Bởi vì hình tượng ngoan ngoãn hiểu chuyện không phải sẽ dễ dàng được yêu thích hơn sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!