Chương 30: (Vô Đề)

Trần Lê không ngờ mình lại có thể nhìn thấy Trần Lạc Lạc ở đây, dụi mắt mãi, sau khi xác nhận mình không hề nằm mơ thì hoàn toàn ngây người.

Ánh mắt Ô Mễ lạnh lùng lướt qua Trần Lê, chắn trước người Trần Lạc Lạc, che khuất tầm nhìn của Trần Lê.

"Ta biết người phối ngẫu của ta rất thu hút ánh nhìn, nhưng ngươi nhìn chằm chằm như vậy làm Ô Mễ đại nhân hơi không vui," Ô Mễ nói, vẻ mặt không vui.

Thu lại luồng sáng đang trói buộc Trần Lê và Hoắc Khoảnh, Ô Mễ vỗ tay, nói với Lưu Đoàn ở phía bên kia: "Được rồi, giờ ngươi đã tìm lại được con người mà mình đánh mất, lại còn được tặng thêm một cái nữa, không cần phải dây dưa với người phối ngẫu của ta nữa."

Ô Mễ nói xong, cười tủm tỉm định nắm tay Trần Lạc Lạc, nhưng bị Trần Lạc Lạc trừng mắt nhìn một cái, đành hậm hực rụt tay lại, tủi thân: "Nhà cung ứng của ta thật là lạnh lùng vô tình."

Bên kia, Trần Lê vẫn còn mơ màng, đứng dậy khỏi mặt đất, khó khăn nhìn về phía Hoắc Khoảnh bên cạnh, dùng ánh mắt dò hỏi.

Hoắc Khoảnh không nhìn hắn, ánh mắt chỉ dừng lại trên người Trần Lạc Lạc.

Trần Lạc Lạc mặt không biểu cảm, thần sắc thậm chí có thể nói là lạnh nhạt, liếc nhìn về hướng Hoắc Khoảnh và người kia.

"Nếu không có việc gì, vậy Lưu Đoàn đại nhân ngươi cứ tự mình giải quyết đi."

Lưu Đoàn ưỡn cằm, nhìn Hoắc Khoảnh và Trần Lê, sau đó mũi khịt khịt, nuốt nước bọt, nụ cười trên mặt dần mở rộng.

Tuy rằng hai người này không phải con người hắn đánh mất, nhưng giờ ở gần ngửi thấy mùi hương, hai người này còn thơm hơn người trước kia, nếu nấu nướng cẩn thận thì nhất định sẽ là món ăn thượng đẳng.

Trần Lạc Lạc quay người định đi, Ô Mễ vui vẻ đi theo sau mông Trần Lạc Lạc.

Thanh điểu lén ló đầu ra, nhỏ giọng hỏi: "Mặc kệ bọn họ à?"

Trần Lạc Lạc gật cằm, thực lực của Hoắc Khoảnh đã ở đó, mình căn bản không cần nhúng tay, chỉ là không ngờ Trần Lê lại cũng xuất hiện ở đây.

Trần Lạc Lạc thở dài một hơi, sắc mặt có chút tang thương.

Thật là mọi việc không thuận.

Ra khỏi khe nứt, không biết có tìm được khúc gỗ nào không để bổ cho Trần Lê một gậy thử xem có đập mất trí nhớ của hắn không.

Trần Lê nhìn bóng dáng Trần Lạc Lạc sắp đi xa, tuy rằng đầu óc hiện tại hỗn loạn, nhưng cũng biết ứng phó với người đàn ông tròn vo, nước miếng sắp chảy xuống kia quan trọng hơn.

Đối phương phỏng chừng đang tự hỏi là nên thịt kho hay hấp bọn họ.

Trần Lê đưa tay định lén kéo tay áo Hoắc Khoảnh, thì thấy Hoắc Khoảnh đột nhiên mở miệng.

"Không cứu chúng tôi sao?"

Trần Lê ngạc nhiên, rồi phát hiện thiếu niên bên kia sắp đi xa đột nhiên dừng bước chân, hơi hơi quay đầu nhìn lại.

Trần Lạc Lạc và Hoắc Khoảnh đối diện một giây, lạnh nhạt cong môi.

"Anh gọi tôi sao?"

Hoắc Khoảnh nhìn Trần Lạc Lạc.

"Đúng vậy."

Trần Lạc Lạc khẽ cười một tiếng, khoanh tay đứng đó, hơi hơi nâng cằm, con ngươi đỏ tươi mang theo vài phần kiêu ngạo.

"Dựa vào cái gì?"

Ô Mễ bên cạnh chớp chớp mắt, cũng nhìn về phía Hoắc Khoảnh.

"Ngươi muốn người phối ngẫu của ta cứu ngươi? Con người, đừng quá tự đại."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!