Hôm sau, Trần Lạc Lạc lê bước nặng nề vào lớp học, quầng thâm dưới mắt rõ ràng đến mức thế nào cũng không giấu được.
Lý Xuân Dương vừa quay đầu lại đã nhìn thấy dáng vẻ đó, không khỏi kinh ngạc:
"Cậu thức trắng đêm à?"
Trần Lạc Lạc mệt mỏi ngáp một cái, nằm gục xuống bàn: "Ừ, gặp ác mộng."
"Cơn ác mộng gì mà để lại quầng thâm nặng như vậy chứ." Lý Xuân Dương vừa nói vừa lấy ra một viên kẹo bạc hà ném lên bàn cậu.
Trần Lạc Lạc cảm ơn, mí mắt sắp dính vào nhau.
Lý Xuân Dương lắc đầu, cũng quay người lại.
Tối hôm qua Trần Lạc Lạc đi khắp nơi đốt sâu, tìm được vài cái tổ, nhưng vẫn chưa tìm ra mẫu trùng.
Chạy ngược chạy xuôi cả đêm, về đến nhà thì cậu thật sự không thể nào đặt lưng xuống cái giường đã bị đám sâu kia bò đầy, chỉ có thể chấp nhận nằm tạm một đêm trên sofa.
Kết quả là trong mơ cũng toàn thấy cảnh đi đốt sâu, cả đêm không ngủ ngon, sáng dậy mới thành ra bộ dạng này.
Cố chịu đựng tiết học đầu tiên buổi sáng, trong lúc mơ mơ màng màng thì cậu quyết định đi rửa mặt, nếu không e là chẳng chống nổi cả buổi sáng.
Trong nhà vệ sinh chẳng có mấy người, Trần Lạc Lạc vốc nước rửa mặt, tiện tay dùng áo đồng phục lau sơ qua, sau đó đeo kính đen lên.
Trong gương, thiếu niên tóc hơi ướt, con ngươi trong trẻo, lúc cười sẽ lộ ra lúm đồng tiền nhạt nhòa, nhìn qua chính là kiểu người dễ bị bắt nạt.
Trần Lạc Lạc rất hài lòng với hình tượng "ngốc nghếch" này của mình.
Dù sao thì con người vốn có xu hướng làm bạn với những kẻ yếu hơn mình, cũng sẽ sinh ra cảm giác muốn bảo vệ những người yếu hơn.
Đây là kinh nghiệm sống được cậu đúc kết nhiều năm qua.
Trần Lạc Lạc vừa ra khỏi nhà vệ sinh, còn chưa đi được đến lớp thì đã bị thầy Lý gọi vào phòng giáo viên khi đi ngang qua.
Trần Lạc Lạc trong vòng vài giây nhanh chóng lướt lại những hành động gần đây của mình, xác nhận chắc chắn không phạm lỗi gì, lúc này mới dám bước vào một cách đàng hoàng.
"Thầy gọi em ạ?"
Thầy Lý vẫn là dáng vẻ ung dung quen thuộc, tay ôm lấy cái bình giữ nhiệt đã cũ sắp bong lớp sơn ngoài:
"Trần Lạc Lạc, chuyện là thế này. Gần đây xảy ra không ít chuyện, nhà trường muốn trao đổi với phụ huynh để mọi người cùng chú ý hơn đến an toàn của học sinh. Thầy đã liên lạc với phụ huynh của các bạn khác rồi, nhưng không gọi được cho cha mẹ em."
Trần Lạc Lạc khựng lại.
Thầy Lý nhìn cậu: "Thầy chỉ muốn biết một chút tình hình gia đình em thôi, là ba mẹ bận việc hay có chuyện gì sao?"
Trần Lạc Lạc mím môi, cúi đầu:
"Em chỉ có một dì nhỏ thôi ạ."
Thầy Lý hơi sững người, đôi mắt vốn híp lại thường ngày cũng hơi mở lớn ra.
Ba mẹ của Trần Lạc Lạc trước giờ chưa từng xuất hiện, nhưng học sinh có hoàn cảnh đặc biệt thì thường sẽ được ghi chú lại, chỉ là thầy Lý thật sự không ngờ Trần Lạc Lạc lại là trường hợp như vậy.
Ngoài cửa, Hoắc Khoảnh vừa bước tới thì bỗng dừng lại.
Trần Lạc Lạc mím môi: "Số điện thoại em để lại là của dì em. Dì bận công việc, có thể không nghe máy, tối nay em sẽ gọi điện cho dì."
Thầy Lý ánh mắt hơi phức tạp:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!