Cảnh tượng kỳ quái xuất hiện trong hội trường, thanh niên quý giá, quần áo đẹp đẽ, mắt cười cong cong, không rời nửa bước theo sau lưng thiếu niên, cứ như đang làm nũng.
"Cậu suy xét một chút nha, Ô Mễ đại nhân có tiền, Ô Mễ đại nhân có đất, Ô Mễ đại nhân còn có mỹ mạo, làm phối ngẫu của ta không thiệt đâu!" Mắt Ô Mễ sáng rực, tầm mắt không rời khỏi mặt Trần Lạc Lạc một khắc, ý thích bộc lộ rõ ràng.
Trần Lạc Lạc mặt vô cảm, con chim xanh đậu trên vai cậu cũng như tượng điêu khắc, bất động.
Trần Lạc Lạc bước nhanh hơn, thanh niên phía sau vẫn kiên trì bám theo cậu, hoàn toàn không có ý định từ bỏ.
"Nhà cung ứng, cậu có tên không? Có thể nói cho ta không? Cậu nhìn xem tay ta đều bị cậu nướng đỏ, đau quá đi, nhưng cậu đẹp như vậy nên ta có thể tha thứ cho cậu, cậu suy xét suy xét ta đi."
Trần Lạc Lạc hít sâu một hơi, đột nhiên dừng bước, quay đầu nhìn về phía Ô Mễ, chỉ vào mũi mình.
"Tôi là giống đực, ngài tìm nhầm rồi."
"Không sai mà!" Ô Mễ đại nhân thấy Trần Lạc Lạc cuối cùng cũng phản ứng lại mình, vẻ mặt cao hứng.
"Ta biết cậu là giống đực, nhưng không sao hết, chúng ta đều là quái vật, đâu có nhiều quy củ như nhân loại."
Trần Lạc Lạc nhìn chằm chằm Ô Mễ một cái, quay đầu tiếp tục đi về phía trước, Ô Mễ sửng sốt, sau đó lại cười tủm tỉm đi theo.
"Cậu biết lãnh địa của ta không? Lãnh địa của ta lớn lắm, đến lúc đó ta còn có thể dẫn cậu đi chơi, cậu muốn đi đâu ta đều có thể đi cùng cậu, đúng rồi, nếu cậu thích nhân loại thì ta cũng có thể giúp cậu mua mấy người, cậu muốn ăn thế nào thì ăn, ta còn có rất nhiều đá quý, đều rất hợp với cậu, chắc chắn sẽ thật xinh đẹp..."
Giọng Ô Mễ nhẹ nhàng, hai con quái vật cấp A bên cạnh thấy cảnh này, một con mặt đầy bực bội.
"Ô Mễ đại nhân lại tới nữa rồi, hắn đúng là không có sức kháng cự với quái vật đẹp."
"Nhưng lần này quái vật này quả thật đẹp, đẹp hơn cả loại quý tộc hiện tại..."
"Suỵt, không muốn sống nữa à." Quái vật trừng mắt nhìn đồng bạn một cái: "Các đại nhân quý tộc là thứ chúng ta có thể bàn tán sao?"
"Phải phải phải." Con quái vật kia cũng gật đầu, nhìn bóng dáng Ô Mễ bên kia.
"Nhưng Ô Mễ đại nhân cũng là loại quý tộc, nếu có thể được Ô Mễ đại nhân để mắt, trở thành phối ngẫu của hắn thì thật tốt biết bao."
"Với cái dạng của chúng ta, đừng có mơ, ngươi biết người lần trước bị Ô Mễ đại nhân theo đuổi như vậy là ai không?" Quái vật thần thần bí bí nói.
"Ai?"
"Chủ khe nứt, vị vua quái vật đó."
"Cái gì?!"
"Lúc đó Ô Mễ đại nhân vẫn là một ấu trùng, khi đi đến vương đình gặp vương hậu, cũng là đi theo sau lưng vương như bây giờ." Quái vật kể.
"Ô Mễ đại nhân lại không bị trừng phạt sao?"
"Sao lại không." Quái vật cười lạnh một tiếng.
"Lúc đó vương ném Ô Mễ đại nhân vào bụi gai, suýt nữa bị lột da, Ô Mễ đại nhân gần như chết, sau này dưỡng đã nhiều năm mới hồi phục, nhưng cái tật thích quái vật xinh đẹp của Ô Mễ đại nhân vẫn không sửa."
Hai con quái vật nói rồi, lại liếc nhìn về phía Ô Mễ, rồi lẳng lặng tránh ra.
—
Mà hai người trốn ở một bên khác nhanh chóng ghi nhớ thông tin vừa nghe được vào máy truyền tin.
"Mọi chuyện thật sự là càng ngày càng phiền toái." Người áo xám bọc kín mít nói, sắc mặt mang theo vài phần nặng nề.
"Từ kết quả điều tra hiện tại mà xem, cấp bậc trong quái vật còn nghiêm ngặt hơn chúng ta tưởng tượng, hơn nữa mỗi người có chức trách riêng, ngoài thương nhân bảo tàng thì còn có xưởng rượu, chợ hoa quả, thậm chí cả một số chốn ăn chơi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!