Trần Lạc Lạc hoàn toàn không biết suy nghĩ của Hoắc Khoảnh đã bị dẫn sang một hướng kỳ quái đến thế. Sau một đêm thót tim, sáng sớm hôm sau cõng cặp đi học, cậu cứ thấy thấp thỏm lo âu, có cảm giác như làm chuyện mờ ám.
May mà trên đường đến trường không đụng phải Hoắc Khoảnh, cậu thuận lợi bước vào lớp học.
Đã sang tháng tám, sắp tới là kỳ kiểm tra tháng. Ngay tiết đầu tiên, thầy Lý đã dán sơ đồ phòng thi lên bảng. Thành tích của Trần Lạc Lạc vẫn như mọi khi, lưng chừng, mãi nằm ở tốp giữa.
Mỗi kỳ khảo sát, Lý Xuân Dương đều hạ quyết tâm phải giành hạng nhất, lần này cũng chẳng ngoại lệ.
"Dạo này Hoắc Khoảnh bận xin nghỉ mấy buổi, lần này nhất định vị trí đầu bảng sẽ là của tôi!" Lý Xuân Dương hừng hực khí thế, ánh mắt đầy lửa chiến đấu.
"Chưa chắc đâu, Hoắc Khoảnh ngồi dưới góc kia kìa, cậu ta vốn không phải người thường có thể vượt qua." Trương Việt dội ngay một gáo nước lạnh.
"Cứ chờ xem, lần này tôi ôn rất chắc nên tuyệt đối hạng nhất phải là tôi!"
"Tôi cá năm mao que cay, hạng nhất vẫn là Hoắc Khoảnh."
"Vậy tôi cá một gói khoai lát, hạng nhất là Xuân Dương ca nhà ta!"
"Tôi đặt một hộp ruột bút, Hoắc Khoảnh thắng!"
"Một quyển tập bài tập, tôi cược cho Xuân Dương!"
Lớp học nhốn nháo như chợ, từ cãi nhau thành cá cược, cái tên Hoắc Khoảnh cứ ong ong bên tai khiến sắc mặt Trần Lạc Lạc ngày càng tệ. Cậu cảm giác như cả thế giới đều chỉ xoay quanh cái tên đó.
Trần Lạc Lạc tiện tay vớ lấy cuốn sổ từ vựng, đi ra phía cửa lớp. Lúc này, cậu chỉ muốn tránh xa Hoắc Khoảnh, trả lại thế giới yên bình cho bản thân.
Nghĩ lại ba hôm trước, cậu còn lẽo đẽo chạy theo sau anh ta, vậy mà chỉ trong chốc lát thế giới đã đảo lộn. Giờ cậu lại né tránh Hoắc Khoảnh như tránh tà.
Quả nhiên, tình cảm là thứ chẳng thể tin cậy.
Trần Lạc Lạc ra vẻ già dặn mà nghĩ ngợi, vừa mở cuốn sổ ra chưa kịp đọc một từ thì từ xa đã vang lên nhịp chân quen thuộc. Dù không muốn thừa nhận, nhưng cậu đã quá quen với tiếng bước chân của Hoắc Khoảnh rồi.
"Bốp!" Cậu vội khép sách, xoay người định quay vào lớp.
Tiếng bước chân bỗng nhanh hơn. Cánh tay cậu chợt bị nắm lấy, toàn thân Trần Lạc Lạc cứng đờ.
"Chạy cái gì." Giọng Hoắc Khoảnh vang lên từ phía sau.
Trước kia muốn gặp thì chẳng thấy, lúc không muốn gặp lại bám riết chẳng buông.
Trong mấy giây ngắn ngủi, đầu óc Trần Lạc Lạc xoay vù vù.
Đêm hôm qua, áo choàng của cậu đã bị kéo rách quá nửa, nhưng nhờ phản ứng kịp thời nên Hoắc Khoảnh hẳn vẫn chưa dám chắc người đó là cậu. Giờ anh ta nhất định đến để thăm dò.
Vậy nên——
Cậu tuyệt đối phải diễn trọn vai học sinh bình thường Trần Lạc Lạc, không được để lộ sơ hở nào!
Nếu đã là học sinh bình thường, sau khi bị từ chối mà đối tượng lại chủ động đến tìm, thì phản ứng nên là gì?
Trần Lạc Lạc lập tức định sẵn kịch bản, cúi gằm đầu, tóc rũ xuống trán, cặp kính đen to che hết thần sắc, chỉ có khóe môi run nhẹ lộ ra chút khẩn trương.
"…Tôi không muốn gặp anh."
Hoắc Khoảnh nghe giọng thiếu niên mang vài phần ấm ức, hơi ngẩn ra, vô thức nới lỏng tay.
Mắt Trần Lạc Lạc sáng lên, cậu lập tức nhấc chân định quay về lớp lại bị gọi giật lại:
"Trần Lạc Lạc, tối qua tôi đã thấy cậu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!