Mưa gió vẫn chưa dừng.
Trong đầu Trần Lạc Lạc trống rỗng một giây, sau đó bản năng lập tức trung thành với trực giác đầu tiên của mình. Cậu vớ lấy chiếc dù trên mặt đất, rồi——
Chạy.
Chạy trốn không một chút luyến lưu, không một tia do dự, chỉ trong nháy mắt, Trần Lạc Lạc đã biến mất vài trăm mét, đảo mắt một cái, người đã không còn thấy.
Hoắc Khoảnh nhìn theo hướng Trần Lạc Lạc bỏ chạy, im lặng thật lâu. Anh cúi đầu liếc qua phần còn lại của tứ chi quái vật trên mặt đất, chỉ khẽ chạm mũi chân vào, bốn chi ấy lập tức như bị chưng khô, hóa thành tro đen, hòa tan trong mưa.
Dị năng hệ hoả.
Trần Lạc Lạc.
Trần Lạc Lạc ôm dù, cắm đầu chạy như điên, không biết qua bao lâu. Mưa hắt đầy mặt, cậu cũng chẳng buồn để ý, mãi cho đến khi suýt đâm sầm vào một cây bạch quả thì mới khựng lại, ngồi phịch xuống dưới tán cây, mặt mũi tràn đầy hoảng loạn.
Sao Hoắc Khoảnh lại xuất hiện ở đó?
Rõ ràng cậu đã tránh xa người của tổng bộ, cố ý chọn chỗ cách xa bầy quái vật. Sao lại chạm mặt Hoắc Khoảnh, hơn nữa lúc anh ta xuất hiện, cậu lại hoàn toàn không cảm nhận được một chút khí tức nào!
Vừa rồi Hoắc Khoảnh nhìn thấy bao nhiêu? Hoắc Khoảnh chỉ là một người thường, chắc chắn bị dọa sợ rồi…
Nghĩ đến đây, Trần Lạc Lạc bỗng ngẩn ra, chậm chạp nhận ra một điều.
Hoắc Khoảnh thật sự là người thường sao?
Lúc ấy tuy chỉ liếc nhìn thoáng qua, nhưng cậu hình như đã thấy trên cánh tay Hoắc Khoảnh có một vật bạc sáng. Thứ đó quen thuộc đến kỳ lạ, như đã từng nhìn thấy ở đâu.
Trần Lạc Lạc ngẫm nghĩ rất lâu, trong đầu bỗng lóe sáng. Cậu bật dậy khỏi mặt đất.
"Tổ X?!"
Cậu từng thấy huy chương ấy ở chỗ Mạnh nữ sĩ. Nhưng Hoắc Khoảnh là người của tổng bộ, là dị năng giả?!
Sao có thể?
Đầu óc Trần Lạc Lạc giờ đã thành một mớ hồ nhão. Sau cú sốc thất tình thì bây giờ lại đến một đòn nặng nề khác, khiến cậu hoàn toàn không biết phải ứng phó thế nào.
Nhưng có một điều duy nhất cậu chắc chắn, chết cũng không thể thừa nhận.
"Gâu!"
Đại Hắc bỗng sủa vang. Trần Lạc Lạc còn chưa kịp phản ứng, cơ thể nó hóa thành màn sương đen, chắn ngay trước mặt cậu, ngăn lại nhánh cây đang đâm thẳng tới.
Một luồng hàn ý ập lên sau lưng, toàn thân Trần Lạc Lạc căng chặt, lập tức vào thế phòng ngự, ánh mắt nhìn về phía xa.
Chỉ vừa thoáng thấy, lông tơ sau gáy cậu đã dựng đứng. Xách dù lên, định chạy tiếp.
"Trần Lạc Lạc."
Giọng nói lạnh lùng ấy vừa vang lên, chân cậu khựng lại như con mồi bị dã thú khóa chặt ánh nhìn, không dám cử động dù chỉ một chút.
Hoắc Khoảnh bước ra dưới ánh đèn đường. Tóc anh ướt sũng, ánh mắt vẫn lạnh lẽo như trước, nhưng dường như có gì đó khác đi. Trần Lạc Lạc chẳng buồn tìm hiểu, càng không có tâm trạng để nghĩ.
Cậu chọn giả ngu trước đã.
"Mẹ nó, anh là ai?" Trần Lạc Lạc đứng thẳng, nhíu mày, cả người như nhím xù lông, tràn đầy khí thế "nổi nóng".
"Tôi đâu có chọc gì đến mấy người của Cục đặc vụ đâu. Tôi chỉ xử lý một con quái vật thôi, cần gì phải đuổi theo không tha?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!