Ầm Ầm ——
Bên ngoài sấm sét cuồn cuộn, nhưng cả Trần Lạc Lạc lẫn Hoắc Khoảnh đều không còn tâm trí để ý tới thời tiết. Trần Lạc Lạc bị hai chữ "Xin lỗi" của Hoắc Khoảnh làm cho đầu óc trống rỗng.
Đây là bị từ chối sao?
Hơn nữa, hoàn toàn không hề do dự?
"Vì sao?" Trần Lạc Lạc sau một lúc lâu mới tìm lại được giọng nói của mình, nắm lấy cánh tay Hoắc Khoảnh, giọng run run, thậm chí quên cả nhân thiết, thẳng thắn mở miệng: "Nếu là bởi vì lo chuyện yêu sớm, vậy thì chờ sau khi trưởng thành em sẽ tỏ tình lại, lần này coi như chưa tính."
"Không phải." Hoắc Khoảnh nhìn cậu, đẩy tay cậu ra, giọng điệu bình tĩnh: "Chúng ta không có khả năng."
"Vì sao?" Trần Lạc Lạc trợn tròn mắt.
"Anh thấy em chỗ nào không tốt?"
"……" Hoắc Khoảnh đối diện ánh mắt ấy, trong bóng đêm anh vẫn cảm nhận được cái nhìn nóng rực của cậu.
"Không có vì sao cả."
Trần Lạc Lạc chưa từ bỏ ý định, kiên quyết nhìn chằm chằm anh: "Vậy anh thật sự không có chút tình cảm nào với em sao?"
Hoắc Khoảnh trầm mặc một lát mới mở miệng: "Cậu là một người rất tốt."
Anh dừng lại, rồi nói tiếp: "Tôi coi cậu là bạn."
Trần Lạc Lạc: "……"
Sức công phá của câu này chẳng kém gì hai chữ "xin lỗi" ban nãy.
Toàn thân cậu như bị rút hết màu sắc.
"Cậu là người bạn đầu tiên của tôi." Hoắc Khoảnh nhìn cậu: "Chỉ thế thôi. Chúng ta sẽ không thể có quan hệ nào khác."
"Hơn nữa, cậu cũng chưa hiểu rõ tôi." Anh nói.
Trần Lạc Lạc nuốt nước bọt, trong đầu hỗn loạn một mảnh. Tâm trạng vui vẻ của đêm nay tan biến hết. Cậu chợt nhớ lại vận khí chó ngáp phải ruồi của mình lúc chơi Đại phú ông hôm nay.
Quả nhiên, hôm nay không thích hợp để tỏ tình.
Mà mấy câu từ chối này… sao nghe giống hệt trong mấy bộ tiểu thuyết cẩu huyết.
"Tôi chỉ coi cậu là bạn."
"Anh chỉ coi em là em gái."
"Cậu không hiểu tôi."
Đúng chuẩn từ chối trong sách vở!
"Vậy sao anh không cho em một cơ hội để hiểu anh hơn?" Trần Lạc Lạc nhìn anh.
"Ở bên em, anh không thấy vui sao?"
"Xin lỗi."
Lần thứ ba Hoắc Khoảnh nói "xin lỗi".
Trần Lạc Lạc cúi đầu, im lặng thật lâu. Đúng lúc đó, ngọn đèn trên đầu chập chờn vài cái, rồi sáng trở lại. Cậu lập tức co người vào chăn, ôm chăn chạy khỏi phòng ngủ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!