Chương 20: (Vô Đề)

Đêm khuya yên tĩnh.

Trần Lạc Lạc vốn nghĩ có Hoắc Khoảnh ở đây thì hẳn cậu sẽ phấn khích đến mức cả đêm chẳng chợp mắt nổi. Nhưng sự thật là vừa tựa đầu xuống gối, cậu đã ngủ say.

Nửa đêm, cuộn trong chăn, cậu bỗng "phịch" một tiếng lăn thẳng xuống đất, tự quăng mình đau đến tỉnh giấc.

Cậu dụi dụi mắt, còn chưa hoàn toàn thoát khỏi cơn ngái ngủ, đang định bò lại giường thì cửa phòng vang lên tiếng gõ.

"Trần Lạc Lạc?"

Cậu ngồi ngây ngốc trên mặt đất vài giây, còn tưởng bản thân đang mơ. Bằng không thì sao giữa đêm khuya lại nghe thấy giọng Hoắc Khoảnh?

Nhưng rất nhanh, cửa phòng đã mở. Trong tầm mắt mơ hồ, cậu thấy một bóng dáng mờ nhạt. Dụi mắt lần nữa, hình ảnh kia mới dần rõ ràng.

Hoắc Khoảnh nhìn thấy cậu ngồi dưới đất, áo quần xộc xệch, để lộ nửa vai và xương quai xanh. Gương mặt ngái ngủ mông lung, đôi mắt ngơ ngác nhìn anh.

Trần Lạc Lạc lúc này mới thật sự tỉnh táo.

"Hoắc Khoảnh?"

"Ừ." Anh đáp, rồi bước vào phòng, đưa tay kéo cậu dậy khỏi sàn.

"Tôi nghe thấy tiếng động nên qua xem thử."

Đây tất nhiên chỉ là cái cớ. Thực ra, khi đêm xuống thì anh đã không còn cảm nhận được hơi thở của con chó kia. Nhưng để đề phòng bất trắc, anh vẫn đứng canh ngoài cửa phòng Trần Lạc Lạc. Ngay khi nghe tiếng động, anh lập tức gõ cửa.

Trần Lạc Lạc bị anh kéo dậy, ôm chăn chui lại lên giường, có chút ngượng ngùng.

"Tôi chỉ là vô tình ngã xuống thôi, không sao đâu."

Hoắc Khoảnh đảo mắt khắp phòng. Vì là ban đêm nên khó nhìn rõ chi tiết nhưng không thấy bất kỳ khí tức nguy hiểm nào. Anh gật nhẹ: "Vậy thì tốt, tôi đi đây."

Anh xoay người định rời đi, Trần Lạc Lạc bỗng gọi: "Hoắc Khoảnh."

"Ừ?"

"Anh không ngủ được sao?"

Hoắc Khoảnh khựng lại, quay đầu nhìn cậu.

Trần Lạc Lạc ôm chăn như con mèo nhỏ cuộn tròn, ngẩng đầu hỏi: "Anh không quen giường hay thấy không thoải mái?"

Ngón tay Hoắc Khoảnh hơi siết lại.

"Không, rất tốt."

Cậu khẽ thở phào, nở nụ cười.

"Vậy thì tốt rồi. Nếu có gì bất tiện thì anh cứ nói với em."

"Ngủ ngon, Hoắc Khoảnh."

"Ừ, ngủ ngon."

Cửa phòng khép lại, Hoắc Khoảnh đứng ngoài cửa một lúc lâu mới trở về phòng mình.

Nằm trên chiếc giường xa lạ, anh lại bất ngờ thấy yên ổn. Nhắm mắt, giấc ngủ đến rất nhanh.

Cả đêm tĩnh lặng, hai người đều an ổn ngủ say. Hoắc Khoảnh trọn một đêm không mộng mị.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!