Chương 19: (Vô Đề)

Đem Đại Hắc nhốt ra ban công, trò hề vừa rồi coi như xong.

Trần Lê cùng Hoắc Khoảnh ngồi xuống ghế sô pha, Trần Lạc Lạc chú ý thấy cánh tay Hoắc Khoảnh quấn băng vải, liền nhíu mày, giọng mang theo quan tâm:

"Hoắc Khoảnh, tay anh bị sao vậy?"

Hoắc Khoảnh khựng lại, Trần Lê liếc qua, che miệng ho khan một tiếng:

"Chỉ là ngoài ý muốn nhỏ thôi, có đứa nhóc con chơi lửa, Hoắc Khoảnh không cẩn thận bị bỏng nhẹ."

Trần Lạc Lạc cau mày chặt hơn:

"Nghiêm trọng không?"

"Không nghiêm trọng." Hoắc Khoảnh lên tiếng, nhìn sang cậu.

"Rất nhanh sẽ khỏi thôi."

"Vậy thì tốt…" Trần Lạc Lạc vẫn không yên tâm, còn oán trách:

"Nhà nào lại để con nít chơi lửa chứ, người lớn cũng chẳng quản. Nếu là em thì nhất định phải dạy dỗ cẩn thận, lửa đâu phải đồ chơi!"

Hoắc Khoảnh hơi ngẩn ra, rồi trên mặt khẽ cong lên nụ cười nhàn nhạt.

"Đúng vậy, phải dạy cho kỹ."

Anh nói quá nhỏ nên Trần Lạc Lạc không nghe rõ, chỉ nghi hoặc:

"Hửm?"

Hoắc Khoảnh không tiếp lời, mà nhìn ra ban công: "Con chó kia, cậu nuôi bao lâu rồi?"

Trần Lê lập tức chen vào: "Nhìn nó dữ quá, bình thường ở nhà có cắn em không?"

Trần Lạc Lạc biết là vì lúc nãy Đại Hắc bất ngờ xông tới, chắc đã khiến Hoắc Khoảnh với Trần Lê cảnh giác, vội vàng giải thích:

"Không đâu, Đại Hắc thường ngày rất ngoan, chắc do chưa quen các anh nên mới vậy thôi. Yên tâm, tôi sẽ dạy lại nó."

Mạnh Hàn ôm lon Coca ở bên cạnh cũng gật gù:

"Đúng rồi, bảo bối Đại Hắc bình thường ngoan lắm, đi theo anh tôi nhiều năm rồi."

Nhìn sắc mặt hai người, đúng là con chó này thường ngày không gây rắc rối gì. Nhưng Hoắc Khoảnh cùng Trần Lê lại quá nhạy với hơi thở quái vật. Con chó đó, e rằng là quái cấp B trở lên.

Trần Lạc Lạc và Mạnh Hàn vào bếp bưng cơm ra. Toàn món bình thường, nhưng bốn người quây quần bên bàn lại thấy ấm áp hiếm có. Với họ, khoảnh khắc này thật sự ít khi có được.

Ngay cả Mạnh Hàn, vốn là người thường, cũng chẳng mấy khi được cùng vài người ngồi ăn cơm, vì mẹ cậu ta bận rộn quanh năm.

Trần Lê lần đầu gỡ khẩu trang trước mặt bọn họ. Khóe môi còn một vết đỏ dài, dấu tích thương cũ vẫn lộ ra nhưng dung mạo tuấn lãng. Ăn một miếng ớt xanh xào thịt, liền giơ ngón cái với Mạnh Hàn:

"Tiểu Mạnh à, tay nghề không tệ chút nào!"

Mạnh Hàn lập tức nở nụ cười tri âm, mặt sáng hẳn lên:

"Tôi rèn từ nhỏ đó, mẹ tôi đi suốt nên tôi buộc phải tự lo. Từ bé tôi đã nghĩ mình là thiên tài nấu nướng. Nói thật, cà chua hầm gân bò của tôi mới là tuyệt nhất, tiếc lần này không mua được thịt bò gân, lần sau các anh đến nhất định phải thử!"

"Nhất định rồi!" Trần Lê cười hì hì.

Mạnh Hàn phổng mũi: "Quả nhiên người đẹp trai có con mắt thẩm mỹ hơn người!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!