Một trận đánh khiến cả hai đều tổn hao nguyên khí nghiêm trọng, Hoắc Khoảnh bị nghiêm lệnh cấm dùng dị năng, Trần Lạc Lạc cũng mời vài thiên giả đến nên tạm thời ở nhà tĩnh dưỡng.
Vì chuyện này, để giám sát Trần Lạc Lạc mà Mạnh nữ sĩ dứt khoát "đóng gói" Mạnh Hàn đưa đến chỗ cậu, tiện thể cũng chăm sóc cậu luôn.
Trần Lạc Lạc lê đôi dép lông, mở tủ lạnh lấy một hộp sữa chua, uống một ngụm rồi ỉu xìu ngồi phịch xuống sofa. Cậu lười nhác nhìn tài liệu học tập thầy Lý gửi tới trong điện thoại, trong đầu toàn là một mớ hỗn độn.
Tại sao xin nghỉ rồi mà vẫn còn phải học chứ?
Cậu ngửa mặt thở dài, y như một con cá mặn không còn gì lưu luyến.
Trận chiến lần trước, tinh thần cậu bị tiêu hao nghiêm trọng, mấy ngày nay cả người cứ lâng lâng, mơ mơ hồ hồ. May mà nghe Mạnh nữ sĩ nói đối thủ của cậu cũng chẳng khá hơn là bao, vết bỏng đến giờ vẫn chưa lành.
Nghĩ vậy, trong lòng Trần Lạc Lạc liền cân bằng hơn nhiều. Đây gọi là thế lực ngang nhau, cậu tuyệt đối không thua!
Trần Lạc Lạc lồm cồm bò dậy, lấy giấy nháp ra, trước tiên làm toán bài hôm nay, chụp hình gửi cho thầy, sau đó lại bắt tay làm bài tiếng Anh.
Nghỉ bệnh mà còn mệt hơn đi học.
Nhưng vì chẳng bao lâu nữa là tới kỳ khảo sát tháng, mà Trần Lạc Lạc lại xin nghỉ ngay thời điểm này nên đương nhiên cậu liền trở thành đối tượng "chăm sóc đặc biệt" trong mắt các thầy cô.
Tiếng gõ cửa khe khẽ vang lên, Trần Lạc Lạc quay đầu liền thấy Đại Hắc đang chăm chú nhìn chằm chằm vào cửa. Quả nhiên, không lâu sau, Mạnh Hàn xách túi lớn túi nhỏ bước vào.
"Anh! Chờ lâu rồi nhỉ, em vừa đi siêu thị mua đồ ăn về. Anh không biết đâu, hôm nay siêu thị chen nhau vỡ cả đầu." Mạnh Hàn lau mồ hôi, đặt đồ ăn lên bàn. Nhìn thấy Trần Lạc Lạc đang gặm bút, nằm bẹp trên sofa thì giật mình: "Anh à, anh sao thế?"
Trần Lạc Lạc đờ mặt nhìn trần nhà:
"… Em thấy trên đó có gì không?"
Mạnh Hàn cũng ngẩng lên nhìn: "Cái đèn?"
"Đấy là hồn anh xuất khiếu đó."
Mạnh Hàn: "……"
Cậu ta nhìn Trần Lạc Lạc, vẻ mặt nghẹn lời.
Hôm bị mẹ ném đến chỗ Trần Lạc Lạc, cậu ta còn chưa hiểu chuyện gì. Thấy sắc mặt Trần Lạc Lạc trắng bệch y như mới bò ra từ quan tài thì Mạnh Hàn sợ đến mức suýt gọi cấp cứu 120. May mà ngoài gương mặt kém sắc, cậu chẳng có vấn đề gì, Mạnh Hàn lúc này mới từ bỏ ý định gọi xe cứu thương.
Hai ngày nay tình trạng của Trần Lạc Lạc cũng khá hơn nhiều. Cậu ta từng hỏi Trần Lạc Lạc vì sao đột nhiên ngã bệnh nhưng Trần Lạc Lạc không nói, Mạnh nữ sĩ cũng giữ im lặng.
Thế nhưng, từ những dấu vết nhỏ thì Mạnh Hàn đoán ra được vài phần.
Ví dụ như mắt cá chân của Trần Lạc Lạc sưng vù. Ví dụ như mẹ dặn cậu ta ban đêm nhất định phải trông chừng không cho anh trai ra ngoài.
Cho nên——
Mạnh Hàn cảm thấy anh trai mắc chứng "trung nhị" nặng của mình chắc chắn là nửa đêm đi mạo hiểm, chẳng may chạm phải thứ gì không sạch sẽ, đang chạy trốn thì vặn trẹo chân nên thế mới thành ra thế này.
Nói thẳng ra là —— bị quỷ ám.
"Thôi được rồi anh, mau thu hồn về đi. À, em nói này, hôm nay đi ngang trường các ngươi mới biết Hoắc Khoảnh cũng xin nghỉ." Mạnh Hàn nói.
"Nghe đâu còn nghỉ dài hạn cơ."
"Cái gì?" Trần Lạc Lạc lập tức bắn người dậy khỏi sofa, bút rơi lăn xuống đất.
"Anh Hoắc xin nghỉ?!"
"Đúng vậy." Mạnh Hàn gật đầu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!