Ngọn lửa cùng cát vàng bùng lên, dựng thành từng cột dữ dội. Hai người giống như dã thú lao vào cắn xé, trong nháy mắt làm cả khe nứt chia năm xẻ bảy.
Trần Lạc Lạc búng ra mấy quả hỏa cầu bay vút lên không, đôi mắt đỏ rực sáng quắc, lao thẳng tới người đang bị cát vàng bao vây. Nhưng một mũi xương trắng đột ngột đâm tới chặn ngang đường đi.
Hoắc Khoảnh đứng giữa cát vàng, cánh tay anh từ lúc nào đã biến thành xương trắng, dày đặc gai xương vươn ra chĩa thẳng về phía Trần Lạc Lạc, mặc kệ ngọn lửa nóng bỏng hệt như muốn thiêu cháy cả da thịt.
Trần Lạc Lạc trợn mắt, tức giận mắng:
"Đệt, cái quái gì vậy, b**n th** vl."
Ngọn lửa của cậu vốn dễ dàng thiêu rụi cả quái vật cấp B, thế mà người này lại chẳng hề hấn gì!
Một bên dùng lửa ngăn chặn cát vàng, một bên còn phải đỡ lấy gai xương liên tục công kích, Trần Lạc Lạc trong thoáng chốc cũng có phần lúng túng.
Cát vàng từ trên cao trút xuống như thác, Trần Lạc Lạc vừa né gai xương vừa ném liên tiếp vô số hỏa cầu về phía Hoắc Khoảnh. Nhưng toàn bộ đều bị gai xương chắn lại, phát nổ giữa không trung. Nhân cơ hội đó, cậu xoay người, mới có được chút khoảng trống để thở.
"Tôi không tin!" Trần Lạc Lạc vuốt ngược tóc, ánh mắt tràn đầy lửa giận.
"Hôm nay nhất định phải túm được anh ra mà tẩn cho một trận!"
Đối phương rõ ràng nhắm thẳng vào cậu. Muốn bỏ đi cũng không khó, nhưng đã bị khiêu khích tận cửa, Trần Lạc Lạc sao có thể nuốt trôi cục tức này.
Cậu lao thẳng về phía sâu trong cát vàng, ngọn lửa lớn hóa thành lưỡi đao cắt xẻ. Thế nhưng ngay lúc ngọn lửa chém xuyên qua màn cát, còn chưa kịp thấy rõ mặt người kia, gai xương lại ập đến.
Trần Lạc Lạc vội vàng né nhưng trong khi cậu tránh được đòn chính diện, cổ chân bỗng lạnh buốt. Kinh hãi cúi đầu nhìn, cậu mới phát hiện gai xương đã vòng sang đánh lạc hướng, quấn chặt lấy mắt cá chân mình, dùng sức kéo mạnh xuống đất.
Trần Lạc Lạc: !
Cậu lập tức ném hỏa cầu vào chỗ quấn, nhưng gai xương càng siết chặt hơn, đến nỗi suýt nữa xé toạc ủng, cắm sâu vào da thịt.
"Bắt được cậu rồi."
Đồng tử Hoắc Khoảnh co rút, khóe môi cong lên, trái tim trong lồng ngực đập dồn dập. Anh đột nhiên giật mạnh, kéo đối phương từ không trung xuống.
"Ầm ――" một tiếng.
Thiếu niên bị sức mạnh khủng khiếp quật ngã xuống đất, tung lên từng đợt cát vàng. Ngọn lửa mất khống chế, lập tức bị chôn vùi.
Trần Lạc Lạc ngã mạnh đến nỗi ngũ tạng như đảo lộn, đặc biệt là cổ chân đã trật khớp. Ngay sau đó, bốn chi bị gai xương khóa chặt, eo cũng bị trói nghiến, ép cậu gằm xuống đất.
Toàn thân bị giam cầm, cát vàng phủ kín người, suýt nữa làm cậu lòa mắt.
Trần Lạc Lạc cắn răng chịu đau, quay đầu nhìn về phía thân ảnh mờ mịt trong cát vàng đang tiến lại gần.
Xong rồi, lần này thật sự toi.
Cậu nhắm mắt, những hoa văn quỷ dị lan từ khóe mắt rồi nhanh chóng phủ nửa khuôn mặt.
"Nhớ kỹ cho tôi "
Trần Lạc Lạc nghiến răng gầm lên, ngọn lửa đen bùng nổ từ cơ thể. Hoắc Khoảnh còn chưa kịp phản ứng, gai xương đã truyền đến cơn đau nóng rát khiến anh vô thức buông lỏng.
Ngay khoảnh khắc đó, ngọn lửa đen quét sạch, thiêu cháy toàn bộ lửa trong khe, chỉ còn lại cát vàng cùng Hoắc Khoảnh đứng giữa.
Thiếu niên thoát được.
Hoắc Khoảnh nhìn nơi mình vừa bắt lấy cậu, giờ chỉ còn lại một hố cháy đen, bóng dáng đối phương đã biến mất.
Anh khẽ liếc qua khe nứt sụp xuống, rồi cũng xoay người rời đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!