Liên tiếp những hỏa cầu phun ra từ miệng hoa đầu người, hoặc những dây leo bùng lửa quất tới, không đủ để khiến bọn người Hoắc Khoảnh bị thương nhưng cũng chặn bước tiến của họ.
Thanh Điểu nhìn Trần Lạc Lạc – cậu đang điều khiển hoa đầu người nhả hỏa cầu mà bất giác thấy rùng mình. Cậu ta thật sự đáng sợ, ngay cả quái vật trong khe nứt cũng bị biến thành công cụ trong tay.
"Cậu làm vậy, không sợ khiến hai người phía sau của Cục Xử Lý Dị Sự kiện gặp nguy hiểm à?" Thanh Điểu hỏi, chỉ thấy lúc này Trần Lạc Lạc chẳng khác nào mụ hoàng hậu hạ độc quả táo cho Bạch Tuyết, gương mặt không khác mấy biểu tình của một kẻ phản diện.
"Không chết được." Trần Lạc Lạc đáp.
"Trên người họ có đạo cụ thoát hiểm khẩn cấp, nếu thật sự gặp nguy hiểm thì chỉ cần ấn xuống là có thể rời khỏi khe nứt."
Thanh Điểu ngẩn ra, rồi gật đầu: "Cậu biết nhiều thật đấy."
Động tác của Trần Lạc Lạc hơi khựng lại, sau đó ho khan một tiếng: "Rốt cuộc thì tôi cũng nắm tin tức linh thông mà."
Thanh Điểu ôm mèo đen đi trước dẫn đường, nhưng khi một lần nữa thấy lại cây ăn quả đỏ quen thuộc kia thì sắc mặt hắn lập tức thay đổi.
Hắn nhíu mày: "Sao có thể? Tuyến đường tôi chọn tuyệt đối không thể nào đi qua cây này."
Trần Lạc Lạc thì lại không thấy ngạc nhiên, tiến tới bên cạnh cây, nhìn những quả đỏ rực rồi chú ý bên cạnh không biết từ khi nào mọc thêm một cây mầm, cậu hơi suy nghĩ.
Thanh Điểu cũng nhận ra: "Sao ở đây lại mọc thêm một cây mầm nữa?"
Trần Lạc Lạc nắm lấy một nhánh non, định bẻ gãy, thì cây mầm đột ngột vặn vẹo rồi lao thẳng tới tấn công. Trần Lạc Lạc nheo mắt, lòng bàn tay bùng lửa, cây mầm lập tức trở lại trạng thái bình thường.
Thanh Điểu: "…… Quái vật này cũng biết điều ghê."
Trần Lạc Lạc bẻ gãy một nhánh cây, gõ xuống đất, vẽ thành một vòng tròn. Cậu ngẩng lên nhìn Thanh Điểu: "Anh nói xem, có khi nào mê cung này vốn không phải mặt phẳng không?"
Thanh Điểu ngẩn người: "Ý cậu là sao?"
"Bởi vì chúng ta là người, nên thói quen suy nghĩ theo tư duy thế giới bình thường. Nhưng giờ chúng ta đang ở trong khe nứt, chưa từng có ai nói mê cung này nhất định là mặt phẳng cả." Trần Lạc Lạc chỉ vào vòng tròn trên đất.
"Có thể chúng ta đang ở trên một hình cầu. Cho nên dù có chọn hướng nào đi nữa thì cuối cùng cũng quay lại cùng một điểm."
Thanh Điểu lập tức hiểu: "Vậy chẳng phải mê cung này… vô giải sao?"
Trần Lạc Lạc lắc đầu: "Không phải."
Cậu chỉ vào vòng tròn: "Trên bề mặt mê cung chúng ta tìm không thấy, nhưng còn một chỗ mà chúng ta chưa thử."
Nói rồi Trần Lạc Lạc giơ cao chiếc ô đen treo trên tay, cười rộng, bất ngờ đâm mạnh xuống đất. "Oanh!" mặt đất sụp xuống, bụi mù cuồn cuộn lộ ra một cửa động chỉ đủ một người chui lọt.
Thanh Điểu nhìn cửa động, kinh ngạc:
"Rỗng ruột…"
Ngay sau đó hắn cũng hiểu ra, cười khổ:
"Bảo sao dị năng của tôi ở đây gần như vô dụng, thì ra là vậy."
Ai mà ngờ dưới mặt đất lại còn một tầng nữa.
Trần Lạc Lạc vuốt tóc, khẽ cảm khái:
"Cũng may vừa rồi làm đề toán gợi cho tôi linh cảm. Học sinh cấp ba làm bài thi luôn phải nghĩ nhiều hướng mới ra được."
Cậu chỉnh lại quần áo: "Được rồi, tìm thấy cán cân vàng kia thì nhanh chóng rời khỏi. Ở lâu thêm chỉ càng nhiều biến số."
Thanh Điểu cũng gật đầu, ba người cùng nhảy xuống cửa động.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!