Chương 15: (Vô Đề)

Hoắc Khoảnh đột nhiên đổi giọng khiến hai người đều sững lại. Gã đàn ông trung niên ngơ ngác chỉ về một hướng.

"Bọn họ đi bên kia."

Hoắc Khoảnh dán mắt nhìn ông ta.

"Ông có thấy mặt mũi dị năng giả hệ hỏa kia không?"

Gã đàn ông nuốt khan một cái, thoạt đầu còn ngẩn ra vì cái từ lạ hoắc kia.

"Dị năng giả?"

Ngay sau đó, bị ánh mắt lạnh băng của Hoắc Khoảnh quét qua thì ông ta mới bừng tỉnh.

"Không… không có… Người đó đeo mặt nạ, không nhìn rõ mặt, nhưng chắc chắn tuổi không lớn." Gã đàn ông do dự nói, như chợt nhớ ra gì đó, bỗng ngẩng đầu.

"Cậu ta chắc chắn vẫn còn là học sinh cấp ba!"

"Học sinh cấp ba?" Hoắc Khoảnh cau mày.

"Học sinh cấp ba?!" Tân binh há hốc kinh ngạc.

"Đúng vậy!" Gã đàn ông gật mạnh đầu, ánh mắt tràn đầy oán hận.

"Tôi thấy cậu ta cầm bài thi, hình như là môn Toán."

Tân binh nghe mà chẳng hiểu đầu đuôi, còn bị dọa đến thất sắc.

Ở trong khe nứt thế này mà còn làm bài thi Toán? Đây là trò quái quỷ gì vậy?

Gã đàn ông thì chẳng buồn giải thích thêm, chỉ nhìn Hoắc Khoảnh đầy hy vọng.

"Các cậu có thể đưa tôi ra ngoài đúng không? Chỉ cần đưa tôi ra thì muốn gì tôi cũng cho. Tôi là Đỗ Hồng, chắc các cậu từng nghe qua "Hồng Thị Năng Lượng Mới" rồi. Yên tâm, cứu tôi thì tuyệt đối không thiệt."

Nói xong, ông ta mong chờ nhìn hai người. Nhưng trước mắt, Hoắc Khoảnh mặt vẫn lạnh nhạt còn tân binh thì thần sắc hơi thay đổi, không phải phấn khích mà là phức tạp khó tả.

Tân binh nhìn chằm chằm gã đàn ông.

"Tôi từng làm việc ở Hồng Thị."

Đỗ Hồng lập tức sáng rỡ mặt mày.

"Thì ra cậu là nhân viên công ty tôi, yên tâm đi, ra ngoài tôi nhất định cho cậu thưởng thêm!"

Tân binh lắc đầu: "Tôi nói là từng làm. Sau đó bị các người coi là sao chổi thì đuổi đi rồi. Tôi tên Dương Hâm."

Đỗ Hồng sững lại, cái tên này hình như quen quen. Đột nhiên, lời giám đốc năm nào vang lên trong đầu ông ta.

[... Thằng đó tên Dương Hâm, đúng là sao chổi. Dự án nào dính vào cũng hỏng bét hết.]

[... Lần trước còn té ngã trong công ty, chúng ta còn phải trả tiền tai nạn lao động cho hắn.]

[... Cũng tại nó mà bên Tổng giám Vương mới cắt hợp tác với tôi. Mẹ kiếp, sao nó còn chưa chết!]

Sắc mặt Đỗ Hồng chợt trở nên cực kỳ khó coi. Năm đó ông ta cũng từng hùa theo mắng vài câu, rồi dứt khoát cắt luôn lương tháng của Dương Hâm.

Hoắc Khoảnh chẳng buồn quan tâm, tiện tay mở ra một khe đen.

"Đi đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!