Chương 13: (Vô Đề)

Thanh điểu bay phía trước dẫn đường. Trong mê cung rộng lớn này, mỗi ngã rẽ đều trông giống hệt nhau. Nếu là người thường bước vào thì chắc chỉ mất một lúc đã lạc lối hoàn toàn.

Nhưng đáng sợ nhất không phải là bản thân mê cung, mà là những loài hoa cỏ mọc bên trong.

Thanh điểu luôn giữ cảnh giác, dây leo và hoa lá quanh người bất cứ lúc nào cũng có thể bùng lên tấn công. Thế nhưng, mỗi khi chúng vừa có chút động tĩnh thì một luồng lửa đã chuẩn xác thiêu rụi sạch sẽ.

Không thể không nói, tuy Trần Lạc Lạc trông có vẻ chẳng đáng tin, nhưng có cậu đi theo thì cảm giác an toàn cứ thế tăng vọt.

Thanh điểu thấy cậu vừa đọc xong bài tiếng Anh cuối cùng, liền thở phào một hơi:

"Chỗ này có lẽ còn nhiều nguy hiểm khác, chúng ta vẫn nên cẩn thận thì hơn."

Lời vừa dứt, đã thấy Trần Lạc Lạc lôi từ túi áo gió bên trong ra một đề toán, cúi đầu hí hoáy viết công thức, không thèm ngẩng lên: "Cái gì cơ?"

Thanh điểu: "…… Cậu nhiều bài tập quá đấy."

Trần Lạc Lạc thở dài, ngẩng đầu nhìn hắn:

"Hôm nay hơi xui, bài tập nhiều hơn bình thường. Nếu không làm xong thì mai thể nào cũng bị gọi lên văn phòng uống trà."

Thanh điểu giằng co giữa muốn phun tào và nhịn xuống, cuối cùng nuốt bực tức vào trong, lông trên đầu cũng xụ xuống:

"…… Đi thôi."

Đã tìm người đến tận đây, cũng chẳng thể đổi ý.

Thanh điểu vẫn dẫn đường phía trước. Khi đi qua một bức tường cao trong mê cung, giọng hắn bỗng trở nên phấn khích:

"Ngay bên kia! Tôi cảm nhận được rồi!"

Hắn giang cánh bay thẳng về phía ấy, lòng đầy kích động.

Qua khỏi bức tường, trước mắt bỗng mở rộng. Một khoảng đất trống hiện ra, giữa đó mọc một cây ăn quả đỏ rực, quả trĩu cành. Trên mặt đất, dây leo chằng chịt đều bò về phía gốc cây.

Xung quanh thân cây, dây leo đã bị xé nát, nhựa cây loang lổ khắp nơi. Dưới gốc cây có ba người đang bám chặt, run rẩy dựa sát vào nhau.

Cách họ không xa, một con mèo đen đang giãy giụa chặt đứt dây leo. Trên thân nó đầy vết thương, máu lẫn nhựa cây dính bết, lông xù tơi tả, vô cùng thảm hại.

Thanh điểu nóng nảy kêu lên:

"Anh!"

Mèo đen cố mở đôi mắt màu hổ phách nhìn về phía nó, ánh nhìn đã vô cùng yếu ớt.

Thanh điểu vội vàng bay tới nhưng giữa chừng, dây leo trên đất bỗng dựng thành một bức tường xanh lục, chắn ngang trước mặt.

Giữa tường dây nở ra một đóa hoa đỏ rực khổng lồ. Cánh hoa tách ra, để lộ bên trong như một cái miệng khổng lồ với hàng răng nhọn hoắt. Từ trong đó, mấy cái đầu người dính nhầy nhụa rơi xuống trông như nh** h**.

Thanh điểu trợn tròn mắt. Một cái đầu lao thẳng về phía nó, nhanh đến mức chẳng kịp tránh.

Một chiếc dù đen đột nhiên đâm tới từ bên cạnh, chuẩn xác xuyên qua cái đầu quái dị kia.

Thanh điểu sững người một thoáng, quay đầu nhìn Trần Lạc Lạc.

Cậu từ khi nào đã thu đề toán về, ánh mắt điềm đạm. Cậu rút dù ra khỏi cái đầu, vẻ mặt còn mang theo chút ghét bỏ:

"Thứ này… coi như trong các loại quái vật tôi từng thấy, xấu phải gọi là cực phẩm."

Cậu đánh giá đóa hoa đỏ rực một cái, rồi rút từ áo gió ra một chiếc mặt nạ, thong thả đeo lên. Búng tay một cái, ngọn lửa bùng lên từ mặt đất, thiêu bức tường dây thành tro bụi. Đóa hoa đỏ vặn vẹo, gào rú rồi cũng tan thành đống tro đen.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!