Chương 12: (Vô Đề)

Sinh hoạt bình lặng hằng ngày vốn dĩ luôn có thời hạn.

Chiều tan học, Trần Lạc Lạc bước dưới ánh hoàng hôn ra cổng trường, cùng mấy bạn học trong lớp vẫy tay chào tạm biệt, nụ cười vô hại lại trong trẻo thuần khiết.

Nhưng chỉ một giây sau, cậu rẽ bước, quay người vào một con hẻm nhỏ, len lỏi qua những lối ngõ chằng chịt. Chỉ trong khoảnh khắc, bộ đồng phục trên người đã biến thành một chiếc áo khoác thường ngày, kính mắt được tháo xuống, thay vào đó là khẩu trang và mũ lưỡi trai che kín gương mặt.

Đi đến sâu trong con hẻm, nơi có một quán cà phê bí ẩn, Trần Lạc Lạc xác nhận địa chỉ rồi đẩy cửa kính bước vào.

Tiếng chuông gió trên cửa khẽ vang lên.

Ánh mắt Trần Lạc Lạc lướt một vòng liền bắt gặp chàng thanh niên ngồi bên cửa sổ. Bước chân khựng lại, rồi cậu đi thẳng đến đó.

Ngón tay khẽ gõ mặt bàn, cậu hạ giọng:

"Thanh Điểu?"

Thanh niên ngẩng đầu nhìn lại. Khác hẳn sự che giấu tỉ mỉ của Trần Lạc Lạc, gương mặt trắng trẻo sạch sẽ của hắn chẳng có lấy một lớp ngụy trang, khí chất ôn hòa nhã nhặn.

"LL?"

Trần Lạc Lạc gật đầu, kéo ghế đối diện ngồi xuống.

"Ừm."

Bọn họ trước giờ tuy từng giao dịch vài lần trên diễn đàn, nhưng chưa từng gặp nhau ngoài đời. Dù sao dị năng giả lang bạt đều vô cùng coi trọng việc bảo mật thông tin của bản thân.

Vậy nên khi Thanh Điểu đưa ra lời mời gặp mặt, quả thực Trần Lạc Lạc đã rất bất ngờ.

Nhưng đối phương lại nắm giữ tin tức về một đạo cụ cấp A, cho nên cậu vẫn đồng ý.

Dù thế nào đi nữa, nếu xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn thì Trần Lạc Lạc tự tin mình vẫn có thể toàn thân thoát ra.

"Không ngờ anh lại yêu cầu gặp mặt trực tiếp." Trần Lạc Lạc mở lời.

"Bởi vì tôi có chuyện muốn nhờ."

Thanh Điểu không vòng vo, đi thẳng vào vấn đề: "Tôi có thể cho cậu tin tức về đạo cụ cấp A, nhưng tôi hy vọng cậu giúp tôi cứu một người. Hoặc đúng hơn là việc cứu người và việc lấy đạo cụ kia vốn chẳng mâu thuẫn gì với nhau."

Trần Lạc Lạc nhướn mày.

"Nói thử xem."

Thanh Điểu nhấc tách cà phê trước mặt, nhấp một ngụm rồi nói: "Đạo cụ cấp A đó hiện đang nằm trong tay một con quái vật cấp B."

"Chúng tôi trước đó điều tra được rằng quái vật cũng phân cấp bậc. Có khi những con cấp cao lại coi đồ của mình như ban thưởng, rồi đem cho mấy con cấp thấp hơn." Hắn tiếp tục.

"Cái Thiên Bình đó hiện nằm trong tay một con quái vật cấp B, mà con quái vật đó đang ở trong một khe nứt."

Trần Lạc Lạc hiểu ra: "Cho nên ý anh bảo tôi giúp anh cứu người, là có liên quan tới khe nứt kia?"

"Anh trai tôi đã rơi vào khe nứt đó. Theo tôi được biết thì khe nứt đó chính là một bãi tàn sát."

Nói đến đây, gương mặt Thanh Điểu cũng chợt trầm xuống.

Bãi tàn sát.

Một khe nứt lấy giết chóc làm thú vui.

Trong loại khe nứt này, quái vật sẽ không chủ động tấn công. Chúng thường bày ra bẫy rập, có khi chỉ là một hòn đá, một chiếc ghế công viên hoặc một cái cây chẳng mấy đặc biệt. Chỉ cần con người chạm vào thì lập tức sẽ bị hút vào trong, trở thành con mồi của chúng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!