Chương 11: (Vô Đề)

Trần Lạc Lạc từng gặp qua quái vật cấp quá A. Quái vật từ cấp A trở lên không chỉ có ngoại hình càng giống con người, mà còn có ý thức và suy nghĩ riêng, khác hẳn một trời một vực so với lũ cấp thấp.

Đồ vật của quái vật cấp A thường sẽ có vài công năng thần kỳ, giống như trong game quái vật rơi ra trang bị vậy. Nhưng tỉ lệ cực kỳ thấp.

Trên cấp A còn tồn tại những thứ mạnh hơn nữa, nhưng đến nay Trần Lạc Lạc vẫn chưa từng thấy qua.

Sáng hôm sau, Trần Lạc Lạc đeo cặp sách, bước ra khỏi cổng tiểu khu. Bác bảo vệ vẫn tươi cười chào:

"Tiểu Lạc à, đi học à?"

Trần Lạc Lạc gật đầu, cười vẫy tay:

"Vâng ạ!"

Cậu đón xe buýt, đến trường sớm mười phút. Trong lớp đang ồn ào, nhưng lạ là mấy người luôn cắm cúi làm bài tập buổi sáng hôm nay lại không ai viết cả, mà tụ tập bàn tán, cố nhịn cười.

Ở giữa đám đông là Lý Xuân Dương, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng quát, đang mắng Trương Việt – một nam sinh cao lớn thô kệch – đến mức anh chàng mặt mày hậm hực.

Trần Lạc Lạc khó hiểu:

"Chuyện gì thế?"

Vừa thấy cậu thì Lý Xuân Dương theo phản xạ che ngay sau đầu mình, mặt đỏ bừng, nghiến răng trừng Trương Việt:

"Cậu nói đi!"

Trương Việt ậm ừ: "Chỉ là một chút ngoài ý muốn thôi…"

"Ngoài ý muốn?!" Lý Xuân Dương hét lên, bỏ tay ra, chỉ vào sau đầu mình: "Cái này mà gọi là ngoài ý muốn à?!"

Lúc này Trần Lạc Lạc mới thấy sau đầu Lý Xuân Dương trọc lốc một mảng, như khu rừng rậm rạp bỗng xuất hiện một bãi đất trống. Nhìn chính diện thì không thấy, nhưng vì cậu ngồi ngay sau nên… khóe miệng hơi co giật.

"Chuyện gì thế? Cậu bị dị ứng à?" Trần Lạc Lạc cố nín cười.

Một nam sinh bên cạnh đỏ mặt vì cười, vỗ vai cậu:

"Dị ứng gì. Cậu còn nhớ hôm trước Trương Việt mang vào lớp con sâu trong ly thủy tinh không?"

"Nhớ chứ." Trần Lạc Lạc gật đầu. Hôm đó cậu còn giúp đốt nó nữa.

"Không ngờ đó là một loại ký sinh trùng. Con sâu đó lại bò lên đầu Lý Xuân Dương, chui vào tóc. Mấy hôm nay cậu ấy cứ kêu ngứa đầu, đổi mấy loại dầu gội cũng không hết. Tối qua tắm mới bắt được nó, kéo ra cùng với… một mảng tóc." Nói xong cậu ta không nhịn được nữa, bật cười ha hả.

Trần Lạc Lạc lập tức hiểu ra, nhìn Lý Xuân Dương đầy thương cảm. Mẫu trùng đã chết, con non cũng sẽ nhanh chóng chết theo, lúc chết còn lấy đi một phần sinh lực… Ai mà ngờ nó lại trú ngay trên đầu Lý Xuân Dương chứ.

Nhưng mà… lúc đang tắm lại móc từ đầu ra một con sâu, chuyện này cũng đủ ám ảnh rồi.

"Tôi thật sự chỉ nhặt được trên đường thôi, không biết là ký sinh trùng mà…" Trương Việt cúi đầu, không dám nhìn Lý Xuân Dương.

"Thế tóc của tôi bây giờ phải làm sao?!" Lý Xuân Dương đập bàn cái rầm.

Trương Việt gãi đầu: "Thì… chắc nó sẽ mọc lại… trao đổi chất mà…" Giọng càng lúc càng nhỏ.

Ai cũng thấy đồng cảm với Lý Xuân Dương, nhưng nhìn cái ót kia… quả thật khó nhịn được cười. Cuối cùng Lý Xuân Dương phải đội mũ che lại.

"Vậy… tôi mời cậu ăn cơm, ngoài cổng trường có quán lẩu mini!" Trương Việt nói.

"Hai bữa!" Lý Xuân Dương trừng mắt.

"Được, hai bữa, ăn bao nhiêu cũng được!" Trương Việt thở phào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!