Trên tầng thượng cao lầu, gió cuốn gào thét khắp bốn phía, tà áo thiếu niên tung bay trong bóng đêm nặng nề.
Ánh trăng trên cao bị một tầng sương mù tro đen che phủ, mang theo điềm báo chẳng lành.
Thiếu niên cầm một chiếc ô đen trong tay, che đi những giọt máu tung tóe của lũ quái vật, sau lưng cậu là những con quái bị vặn xoắn đến méo mó. Chúng bị xé tan thành từng mảnh, vậy mà trước khi chết vẫn dùng đôi mắt đỏ rực trừng trừng nhìn thiếu niên đang ở gần trong gang tấc.
Trong không khí tràn ngập mùi máu tanh.
Thiếu niên ngước nhìn ánh trăng trên trời. Khuôn mặt xinh đẹp đến gần như phi thực, trong mắt mang theo vài phần buồn bã, đồng tử màu vàng ánh lên một tia sáng lạnh.
"Về nhà còn phải làm bài tập nữa…"
Cậu khẽ lẩm bẩm một câu, thu ô lại một cách lưu loát, nhẹ quét một vòng qua mặt đất, để lại một vệt máu kéo dài.
Sau đó, cậu đột nhiên nhảy từ tầng cao xuống, thân hình như én trở về tổ, theo gió lao vun vút xuống dưới.
Dưới cao ốc lại là một cảnh tượng khác hẳn: nhà cao tầng san sát, xe cộ nối đuôi, ánh trăng sáng tỏ treo lơ lửng trên không trung, như một tấm gương phân cách hai thế giới khác biệt.
Thiếu niên len vào nơi ấy, dung nhập hoàn toàn.
……
Thanh Thị Nhất Trung.
Lớp 11A3.
"Các cậu mau lại đây, xem tôi vừa bắt được báu vật gì này!"
"Cái gì vậy?"
"Lại đây là biết liền!"
Trong phòng học náo nhiệt, một nam sinh ôm khư khư chiếc cốc thủy tinh, lén lút gọi đám nữ sinh lại vây xem.
Lưu Trữ – cô bạn nữ sinh tóc buộc hai bên – lách qua nhìn, vẻ mặt đầy bất lực.
"Trương Việt, có chuyện gì nói nhanh đi, tôi còn chưa làm bài kiểm tra tiếng Anh đây này."
"Đảm bảo cậu chưa từng thấy qua đâu, chỉ cần ghé ngang qua thôi cũng đừng bỏ lỡ!" Trương Việt cười hề hề, đặt chiếc ly thủy tinh lên bàn.
Đám bạn học xúm lại nhìn. Thấy bên trong là một con sâu đen nhỏ bò lổm ngổm, trên đầu mỗi người như mọc thêm một dấu hỏi to tướng.
"Không phải chỉ là con sâu sao? Có gì đâu mà làm quá."
"Các cậu không hiểu rồi, đây là loài mới đó!" Trương Việt trịnh trọng nói, mắt dán chặt vào con sâu trong ly, đầy phấn khích:
"Nhìn đi, cái giáp này, cái đầu này, còn có cả râu nữa! Nhất định là sinh vật chưa được phát hiện!"
"…"
"Tôi tin cậu mới là lạ! Đầu óc cậu đúng là sinh vật chưa phát hiện đó!" Một nam sinh nhịn không được mà khinh bỉ.
"Rõ ràng chỉ là con sâu tầm thường chứ gì."
"Cái gì mà tầm thường! Tôi sắp đặt tên cho loài này luôn rồi đó!" Trương Việt bày ra vẻ mặt các người đúng là chẳng hiểu gì cả, ôm chiếc cốc như ôm báu vật.
Một nữ sinh khác nhìn kỹ: "Chẳng lẽ là thiên ngưu?"
"Chắc chắn không phải đâu." Một bạn nữ khác góp lời.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!